Bài thơ dựa trên lời của Đức Ngài Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn
Dân là gốc rễ quốc gia
Dân nghèo báo hiệu Sơn Hà nguy vong
Vua, quan, dân chẳng đồng lòng
Đó là mầm họa thù trong, giặc ngoài
Quan hôm nay có chút oai
Nhưng quan không có lâu dài như dân
Một khi dân đã bất cần
Vua, quan, hoàng tộc bị dân loại trừ
Dân không đòi hỏi như vua
Dân mong phép nước luôn vừa lòng dân
Vừa là vừa ở tinh thần
Vừa cho cái bụng no ăn mỗi ngày
Đa phần dân rất thẳng ngay
Thật thà không biết giãi bày làm sao
Cho nên đói, khổ dân gào
Triều đình phải biết tính sao cho vừa
Dân nào dám sánh ngang vua
Nhưng vua cũng đã từng là dân lên
Muốn cho triều đại vững bền
Lấy dân làm gốc mới nên cơ đồ
Thuyền to ắt gặp sóng to
Dân như con nước đẩy cho con thuyền
Nước lên thuyền cũng lên theo
Nếu như nước loạn thủy triều sẽ dâng
Sưu cao, thuế nặng tầng tầng
Rồi đây sẽ khiến lòng dân oán hờn
Giặc Nguyên dòm ngó Giang Sơn
Dân không chung sức đồng lòng là thua.
Lý triều hưng thịnh mấy mùa
Là vì có những ông vua nhân từ
Dân thương dân ủng hộ cho
Hai trăm năm đến bây giờ cũng lâu
Vì dân là gốc hàng đầu
Triều đình mất gốc tìm đâu ra người
Giang sơn ly loạn đến nơi
Hỏi khi quốc biến ai người hùng anh ?
Duy Sắc 2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét