Chiều hôm vàng vọt hoàng hôn
Gió hiu hiu thổi ngoài cồn lá bay
Trâu già lững thững đường cày
Em đan chiếc áo luôn tay đợi người
Nụ cười hạnh phúc còn tươi
Hoa cài mái tóc của người từng trao
Tình nhen nhúm những ngọt ngào
Đôi tim chộn rộn biết bao đêm trường
Tóc mùi bồ kết tỏa hương
Bồn chồn em ngóng cuối đường xa xa
Cách đâu cũng mấy nóc nhà
Tưởng chừng đôi lứa cách xa muôn trùng
Em nhìn hoa nghĩ lung tung
Lục Bình tim tím thủy chung sắc màu
Bồi hồi ngó trước ngó sau
Vô tình kim chích em đau nhói lòng
Máu rơi mấy giọt long tong
Em đi lui tới mấy vòng suy tư
Nghĩ sao người vẫn chần chừ
Năm nay em đã gửi thư mấy lần
Em đi lảo rảo ra sân
Đêm vừa sập xuống tối dần mặt sông
Trăng trôi trên nước bềnh bồng
Đèn đêm soi bến mặt sông vắng thuyền
Nhớ lần xem bói nhân duyên
Em nghe thầy phán luyên thuyên thế này
Rằng là duyên nghiệp chính đây
Hai người ân oán kiếp này gặp nhau
Nghĩ xong em thấy nhức đầu
Thất tha thất thểu về sau hiên nhà
Một hồi em lại quay ra
Đi lui đi tới rất là đăm chiêu
Hôm nay em nghĩ thật nhiều
Tự nhiên cảm thấy tình yêu xa vời
Nguôi dần thèm muốn đi chơi
Bởi vì không gặp lâu rồi mấy năm
Em vào lấy võng ra nằm
Đưa qua đưa lại nhìn trăng soi thềm
Sương rơi nặng hạt về đêm
Em cầm chiếc áo ra thềm ném đi
Em như linh cảm chuyện gì
Hai hàng nước mắt ướt mi lăn dài
Người ta giờ đã bên ai
Tại sao bao tháng năm dài lặng im
Loay hoay em đứng dậy tìm
Những hình ảnh, với thước phim ngày nào
Hai người hạnh phúc làm sao
Mộng uyên ương ấy ngọt ngào biết bao
Đi ra xong lại đi vào
Em ngồi bó gối nhìn sao trên trời
Ngờ đâu mưa trút một hơi
Em lên nằm võng nhìn trời mưa tuôn
Ba em nhìn thấy em buồn
Hỏi rằng con tính ở luôn vậy à
Tội gì phải lụy người ta
Người ta nào biết con là ai đâu
Em rằng đây mối tình đầu
Hai người từng đã trao câu nguyện thề
Nếu không nên nghĩa phu thê
Một trong hai sẽ khó bề sống yên
Ba nghe xong hoảng hồn liền
Trời ơi hai đứa bị điên cả rồi
Lời kia nó ám cho coi
Thế nào mai mốt khổ đời tụi bay
Em rằng về cái chuyện này
Chẳng qua lời nói gió bay ba à
Thời gian rồi sẽ phôi pha
Mỗi người một ngả, ai mà nhớ đâu
Ba rằng đây mối tình đầu
Đó là duyên nợ từ lâu lắm rồi
Nếu như duyên phải chia đôi
Cả hai đứa sẽ cả đời khổ đau
Em rằng ba chớ lo rầu
Con làm con chịu nào đâu sợ gì
Tình này mà có biệt ly
Số hai đứa vậy có gì phải lo
Ba rằng con quá hồ đồ
Nhưng thôi đã vậy tùy cho ý trời
Con lo ăn uống nghỉ ngơi
Coi chừng cảm lạnh vì trời đang mưa
Gió bay rơi chiếc lá dừa
Mấy bông thiên lý bị mưa nên tàn
Độ ba mươi phút mưa tan
Trăng soi khung cửa ánh vàng hắt hiu.
Duy Sắc 2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét