Tác giả: Nguyễn Duy Sac
Chợp mắt tỉnh ra thấy mình già
Hơn nửa cuộc đời vẫn bôn ba
Nợ đời còn vẫn chưa trả hết
Lủi thủi đêm về chỉ mình ta
Loanh quanh thất thểu ở trong nhà
Bè bạn bây giờ cũng lánh xa
Chỉ còn chai rượu luôn bên cạnh
Sáng xỉn, chiều say, mộng trăng hoa
Không tiền nên chẳng dám la cà
Ra đường cũng chỉ uống nước trà
Mì gói cũng là hàng xa xỉ
Nhìn bát cháo lòng dãi nhỏ ra
Ngán ngẩm làm sao cuộc đời ta
Hám danh nhưng lại chẳng tài ba
Hám lợi nhưng thân thì lười nhác
Cái mồm soen sóet chuyện ba hoa
Yêu rồi đi làm khổ người ta
Phụ tình mang bao tiếng xấu xa
Thật uổng bao năm công đèn sách
Gây bao đau khổ đến mẹ cha
Một thời đàng điếm chốn xa hoa
Ra vẻ ta đây cũng oách mà
Bây giờ chui rúc trong xó bếp
Chẳng người, chẳng ngợm giống người ta
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét