Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Làm thơ nhiều quá mang khẩu nghiệp
Nhưng lỡ nghiện rồi biết làm sao
Lắm mồm sẽ bị người ta gét
Biết thế nhưng mà lại cứ làm
Làm thơ nào khó như ta tưởng
Lấy chữ lung tung gép thành vần
Miễn sao xuôi miệng cho người đọc
Thế là xuất khẩu đã thành thơ
Thiên hạ đông người thích làm thơ
Mỗi người một kiểu tùy sở thích
Ngoại trừ đạo chữ thì khỏi nói
Chứ đã là thơ phải khác nhau
Làm thơ lắm lúc cô đơn lắm
Bởi kẻ cô đơn mới làm thơ
Nên thơ cũng có khi bi lụy
Thất tình, thất nghiệp rất nên thơ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét