Tác giả: Duy Sac
Bản tính hẹp hòi, tâm hèn mọn
Ta đi chầu chực những nhà giàu
Buông những lời khen cho họ thích
Thế mà cũng có được bữa ăn
Kể ra ăn chực cũng rất nhàn
Suốt ngày mình cứ thế lang thang
Nơi nào có đám liền ghé đến
Mồm mép ba hoa kiếm cái ăn
Bạn bè khinh lắm, chẳng quan tâm
Miễn sao mình có được bữa ăn
Ai muốn nói gì thì mặc kệ
Cứ làm như vẻ bị tâm thần
Trời cho cái bản tính tham ăn
Nhưng chỉ muốn ăn chẳng muốn làm
Tại cái số mình là nó vậy
Nhiều khi ngồi nghĩ cũng khổ tâm
Học hành cũng tốn kém bao năm
Học rồi mình lại chẳng muốn làm
Bởi cứ nghĩ rằng đời có số
Số mình lười biếng cũng có ăn
Quanh năm xoay sở cảnh nợ nần
Xoay hoài mà nợ cứ nhiều hơn
Nhiều khi không hiểu mình sao nữa
Thôi thì mặc kệ chẳng quan tâm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét