Thứ Ba, 28 tháng 7, 2026

BẦN TIỆN

 Tác giả: Duy Sac


Cả tháng rồi chưa tắm

Sợ tiền nước tốn nhiều

Thành ra người ngứa ngáy

Ngồi là gãi liền tay


Sài Gòn mùa này nóng

Không tắm người rất hôi

Đứng cạnh bên ông bạn

Ông ta cứ cười cười


Nghèo cho nên sợ tốn

Tiết kiệm mọi chi tiêu

Chứ mình đâu bủn xỉn

Nhưng bạn nào hiểu cho


Hôm qua bạn ghé nhà

Tặng cho hai chai rượu

Bạn khuyên nên uống ít

Kẻo lại bệnh vào người


Nhưng cũng do thèm quá

Thiếu rượu mấy tháng rồi

Thành ra mình tu hết

Hôm nay nhớ lại thèm


Tính tham ăn tục uống

Nó thành cái bản năng

Ai cho là đớp hết

Ngày mai chẳng quan tâm


Hèn rồi hèn thêm nữa

Cũng nào mất mát gì

Ai khinh thì phải chịu

Cứ nghèo sẽ biết liền.

GIA NÔ BA HỌ

 

Gia nô ba họ là gì

Là thân tôi tớ cu ly nhục hèn

Tham sanh quý tử vì tiền

Sẵn sàng bán đứng tổ tiên giống nòi


Gia nô sang chảnh hơn người

Vì thân tôi mọi được nuôi đủ đầy

Nhiều đời sống kiếp tay sai

Đạp lên đồng loại sống đời đế vương


Gia nô đâu sợ xem thường

Miễn đời ta được chủ thương chủ chiều

Con gái ta chủ sẽ yêu

Con trai phụng sự mọi điều chủ sai


Gia nô cả họ cả bầy

Ăn sung mặc sướng nào ai dám bì

Chủ cho xài thoải mái đi

Cho nên chủ bảo cái gì cũng nghe


Gia nô diễn kịch làm hề

Chủ cưng chủ nựng hả hê chủ cười

Chủ bày cho thú ăn chơi

Gia nô ba họ nhiều đời vinh hoa


Duy Sắc 2016

CHỮ NGHÈO

 

Cái nghèo léo nhéo hoài theo

Nghèo nhiều nghe mãi thành yêu lúc nào

Ngày xưa thèm ở nhà cao

Tường cao kín cổng có rào hoa leo


Nghèo sao cứ lại hoàn nghèo

Cứ như mèo nó ngoeo ngoeo suốt ngày

Quen rồi cảm giác hay hay

Cho nên cứ thích mỗi ngày nó kêu


Nghèo nên cuộc sống đều đều

Lúc buồn cũng chẳng cần kêu làm gì

Nhẹ nhàng cúi mặt bước đi

Trên đầu chẳng biết là gì có ai


Đời nghèo thơ thẩn đêm dài

Vào ra với chén rượu cay một mình

Bên hoa Nguyệt Quế tự tình

Bên trăng cảm nhận đời mình như thơ


Nghèo này dù đến bao giờ

Ta nào sợ nữa có thơ đủ rồi

Chẳng qua ba bữa cơm thôi

Miễn là ta được một đời bình an


Duy Sắc 2014

TIN PHẬT PHÁP NHIỆM MÀU

 Tác giả: Duy Sac


Tin vào Phật Pháp vô biên

Là ta luôn biết sống hiền, sống ngay

Thành tâm Niệm Phật mỗi ngày

Bình an, hạnh phúc, cơ may rất nhiều


Bạn bè, quý mến, tin yêu

Gia đình đầm ấm, thêm nhiều niềm vui

Trên môi luôn nở nụ cười

Là đời tươi sáng, thảnh thơi nhẹ nhàng


Cầu gì hơn chữ Bình An

Tin vào Phật Pháp Bình An cả đời

Phật đem ánh sáng muôn nơi

Những lời Phật dạy cứu đời khổ đau


Nghèo hay phú quý sang giàu

Nếu tin Phật Pháp chẳng bao giờ buồn

ĐẤT LÀ VẠN CHỦ

 Tác giả: Duy Sac


Mỗi tầng di chỉ dưới chân

Đã từng tồn tại bao nền văn minh

Lớp nào là tổ tiên mình

Lớp nào là tổ tiên người khác ta


Đôi khi đào móng xây nhà

Ngay trên phần đất người ta lâu đời

Vong linh ở khắp mọi nơi

Họ còn lưu luyến một thời đã qua


Nơi ta đang gọi là nhà

Chắc là đất của người ta lâu rồi

Thời gian nước chảy hoa trôi

Đất mà thiếu vắng bóng người thành hoang


Triệu năm kiếp sống tuần hoàn

Đất là vạn chủ thay phiên nhau dùng

Địa cầu là mái nhà chung

Loài người cứ mãi không ngừng di cư


Thời gian sau sẽ phai nhòa

Đất ta đang ở chuyển qua cho người

Cháu con tứ tán muôn nơi

Lại sang đất mới mà người dời đi


Luân hồi như một chu kỳ

Chẳng ai biết được sau khi qua đời

Hôm nay bề thế cơ ngơi

Đời sau có được như đời của ta


Nên đâu cũng gọi là nhà

Chỉ cần phù hợp với ta được rồi

Đều do trời sắp xếp thôi

Kiếp người đều được an bài từ lâu.

ĐÓI

Tác giả: Duy Sắc 2019


Đói quá nên ăn tạp

Chỉ cần cái bụng no

Nên vơ bèo vạt tép

Lấy mọi thứ người cho


Đến khi có bữa no

Thói quen xưa không bỏ

Thấy cái gì cũng muốn

Bội thực nhiều nên lo


Giờ đây không ai cho

Vì người biết mình no

Họ cũng không nhìn mặt

Tham chính là nguyên do


Có nên chăng buông bỏ

Hay vơ nữa miếng to

Kệ miệng đời đàm tiếu

Thân mình mình phải lo


Mai kia già lọ mọ

Hơi sức tàn ốm o

Ai có còn nhớ đến

Ta một thời đói, no.

ĐÊM KHÔNG NGỦ

 Tác giả: Duy Sac 2009


Hoa Lan vừa rụng cánh vàng

Thạch sùng bắt muỗi lang thang vách tường

Mấy cành Nguyệt Quế đọng sương

Xóm nghèo hiu hắt điện đường vàng hoe


Trẻ con đòi sữa khóc nhè

Ông nhà hàng xóm răn đe vợ mình

Xỉn say vào nói linh tinh

Nghe như có vẻ tình hình rất căng


Than thân trách phận nhọc nhằn

Miếng cơm manh áo khó khăn từng ngày

Vợ con nào biết nào hay

Mình ông gồng gánh ngày ngày mưu sinh


Chỉ mong lo nổi gia đình

Bây giờ bị vợ, con khinh vì già

Đêm nằm nghe chuyện người ta

Mình không ngủ được thế là suy tư


Nghĩ về hoàn cảnh bây giờ

Cách nào có thể lo cho thân mình

Việc làm lại quá linh tinh

Bữa no bữa đói, bữa nhìn cầm hơi


Nghĩ xong rồi lại chán đời

Đi lui đi tới đi vào đi ra

Loanh quanh trong cái xó nhà

ĂN CHỰC

 Tác giả: Duy Sac


Bản tính hẹp hòi, tâm hèn mọn

Ta đi chầu chực những nhà giàu

Buông những lời khen cho họ thích

Thế mà cũng có được bữa ăn


Kể ra ăn chực cũng rất nhàn

Suốt ngày mình cứ thế lang thang

Nơi nào có đám liền ghé đến

Mồm mép ba hoa kiếm cái ăn


Bạn bè khinh lắm, chẳng quan tâm

Miễn sao mình có được bữa ăn

Ai muốn nói gì thì mặc kệ

Cứ làm như vẻ bị tâm thần


Trời cho cái bản tính tham ăn

Nhưng chỉ muốn ăn chẳng muốn làm

Tại cái số mình là nó vậy

Nhiều khi ngồi nghĩ cũng khổ tâm


Học hành cũng tốn kém bao năm

Học rồi mình lại chẳng muốn làm

Bởi cứ nghĩ rằng đời có số

Số mình lười biếng cũng có ăn


Quanh năm xoay sở cảnh nợ nần

Xoay hoài mà nợ cứ nhiều hơn

Nhiều khi không hiểu mình sao nữa

Thôi thì mặc kệ chẳng quan tâm

VIẾT BỪA

 Tác giả: Duy Sac


Sài Gòn xuân lại đến rồi

Nhớ xuân xưa ấy cái hồi mới yêu

Xuân này mình vẫn cô liêu

Lang thang thơ thẩn những chiều phố đông


Người ta đời rất là hồng

Đời ta phiêu dạt lông bông tháng ngày

Mộng kia nó đã xa bay

Bây giờ còn giấc mộng này vẫn mơ


Cố mơ cho mắt nó mờ

Còn mơ là biết rằng ta vẫn còn

Mơ thôi chứ chẳng dám mong

Cứ mơ như vậy cho lòng nó vui


Mơ xong ta lại ngậm ngùi

Bởi vì không có gì vui bây giờ

Buồn thì ta lại làm thơ

Mặc cho số phận vật vờ đẩy đưa


Làm thơ viết bậy, nói bừa

Chữ nghĩa văn vở chẳng ra thế nào

Không làm thì biết làm sao

Nên là cứ phải cấu cào viết thơ


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

GIÁ BUỐT CAO NGUYÊN

 

Xe vừa qua ngã Phi Nôm

Chiều buông nhè nhẹ nắng chồm qua vai

Nhấp nhô núi ngắn đèo dài

Se se gió lạnh ngang tai ù ù


Sương giăng triền núi âm u

Lâu lâu gió hú vù vù lá bay

Mưa đâu lại đổ lúc này

Đường trơn, dốc thẳng thử tay lái tài


Thông reo như tiếng lòng ai

Xạc xào chẳng khác thở dài tương tư

Đổ đèo xe hãm từ từ

Leo đèo uốn lượn y như lên trời


Mưa rừng giá buốt lên khơi

Bâng khuâng lữ khách nhìn trời bâng khuâng

Đèo kia đâu có mấy tầng

Sao mà đi mãi chưa lên đỉnh đèo


Phải chăng đường núi cheo leo

Quanh co khúc khuỷu khó trèo  thì thôi

Đằng này như mấy ngọn đồi

Thế nhưng cảm giác xa xôi vô cùng


Hay là gió bủa mưa giăng

Cho nên cảm giác cung đường khó đi

Trời quang chắc đến tức thì

Đành theo như vậy làm chi được giờ


Duy Sắc 2016

NHÌN MÔNG LUNG

 

Ngoài hiên gió rét nguôi dần

Vài con én nhỏ dừng chân bên thềm

Nắng hồng tỏa sáng dịu êm

Sài Gòn nhè nhẹ êm đềm xuân sang


Ở đâu ai hát rộn ràng

Xuân anh mười chín, xuân nàng đôi mươi

Lời ca nhạc chế buồn cười

Nghe vui tai giúp nguôi ngoai nỗi buồn


Xôn xao chợ búa, đồng lương

Luận bàn thưởng Tết biết nhường nào đây

Tiệm buôn hàng hóa bày đầy

Nhiều người háo hức, sửa, xây lại nhà


Công nhân tranh thủ tăng ca

Thợ thuyền hối hả việc xa việc gần

Bà già dắm dúi đồng ngân

Cho trằng cháu nội mua quần, sắm xe


Tràn đầy không khí hội hè

Khách chờ chật ních bến xe, bến tàu

Tiến đưa, chúc tụng trao nhau

Bao người nhờ Tết mà giàu phất lên


Anh lang thang đến lễ đền

Vô tình chạm ánh mắt em ngại ngùng

Nhìn nhau tim cứ run run

Thế nhưng em lại lạnh lùng quay đi


Em đi mang hết xuân thì

Bỏ anh ở lại lòng si mê hoài

Nghĩ thầm em đã là ai

Tại sao mình cứ ngày ngày tương tư


Ngoài hiên nắng tắt từ từ

Anh cầm điện thoại nhắn thư tỏ tình

Không ai thèm phản hồi tin

Một bông mai rụng anh nhìn mông lung.


Duy Sắc 2016

HAI BỜ XA CÁCH

 Tác giả: Duy Sắc


Em bên kia đại dương

Anh bên này bờ biển

Ta nghìn trùng xa cách

Lòng canh cánh chờ mong


Từng chung lời nguyện ước

Từng mơ một mái nhà

Nhưng một ngày định mệnh

Đôi mình đành chia xa


Anh buồn tuôn nước mắt

Em khóc giữa trùng khơi

Biển Đông cuồn cuộn sóng

Biết bao giờ gặp nhau


Vì sao mình cách trở

Chắc do bởi lòng người

Chữ tình đâu có lỗi

Một nỗi sầu chia phôi


NDS 30/4/2026

ĂN MAY

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Thơ là viết đại viết bừa

Rảnh thì ngồi viết búa xua ấy mà

Ai ngờ một hồi cũng ra

Câu từ lổm cổm bò ra bò vào


Ai biết quy tắc làm sao

Chữ tự ghép vào thành một bài thơ

Thế là mình biết làm thơ

Thì ra thơ là ú ớ ăn may


Lâu lâu lọt tọt ý hay

Hình thành một khúc giải bày tâm tư


Hpđ

VUI GIỮA HỒNG TRẦN

 Tác giả: Duy Sac 2019


Bụi trần chưa rũ hết

Lòng sân, si vẫn còn

Khổ là không tránh khỏi

Trả hết lại tiếp vay


Khoa trương để loè người

Huênh hoang để ngạo đời

Niềm vui trong chốc lát

Nghiệp đeo nặng nhiều thêm


Ta hơn người nụ cười

Mai tăng thêm tiếng khóc

Chóng vánh đời mấy chốc

Ai còn nhớ mình không

MỜI KẾT BẠN

 

Anh ơi kết bạn em đi

Chúng ta nào oán thù gì với nhau

Chuyện xưa cũng đã qua lâu

Anh đâu có biết em đau thế nào


Em và anh cứ nhìn nhau

Lén la lén lút nào đâu hay gì

Xem như em xấu thật đi

Nhưng em cũng có làm gì ai đâu


Chẳng qua tình cũ còn đau

Mối duyên ngày ấy bấy lâu vẫn còn

Mỗi ngày em vẫn cầu mong

Bình an, hạnh phúc cho người mình thương


Cũng do những chuyện hiểu lầm

Cho nên tình cảm nó dần cứ xa

Bây giờ ai cũng đã già

Còn bao lâu nữa để mà yêu thương


Nhân duyên còn đoạn cuối đường

Rồi đây kết nối yêu thương lại mà

Tình em giữ mấy năm qua

Để chờ đến dịp chúng ta một nhà


Tác giả: Duy Sắc 2025

VẮNG HOÀNG HÔN

 

Hôm nay vắng ánh hoàng hôn

Do mưa bão đến dập dồn mấy hôm

Bão làm miền bắc kinh hồn

Nhiều nơi thê thảm nước chôn vùi nhà


Mưa to lụt rộng bao la

Biết bao thảm cảnh thật là thê lương

Chia ly tang tóc đoạn trường

Bão tàn phá hết trên đường nó qua


Người mất của, kẻ mất nhà

Nó gây thiệt hại người ta khó lường

Nhiều nơi như bãi chiến trường

Tiếng kêu, tiếng khóc đau thương vô cùng


Vừa xong cơn bão hãi hùng

Lại nghe chuẩn bị cuồng phong sẽ vào

Khổ chồng thêm khổ thêm đau

Chẳng lẽ không có cách nào chống sao


Thiên tai biết chống cách nào

Chỉ có thể tránh chứ sao đương đầu

Tình thương kết nối với nhau

Người đi cứu hộ, người cầu thần linh


Mong cho mọi thứ yên bình

Trời quang mây tạnh dân mình bớt lo

Mỗi năm chục trận bão to

Khổ này còn đến bao giờ mới thôi.


Tác giả: Duy Sắc 2025

NGÀY MAI TRÚNG SỐ

 

Ngày mai trúng số đổi đời

Tháng ngày nghèo khó sẽ trôi qua dần

Mình lo chăm chút bản thân

Tân trang chu chỉnh áo quần cho oai


Ngày mai trúng số phát tài

Bạn bè đông đủ lại ngay hết buồn

Chắc là bạn rủ nhậu luôn

Những lời ca tụng lùng bùng lỗ tai


Ngày mai trúng số nằm dài

Muốn ăn chỉ đặt on lai có liền

Giàu sang sống cảnh thần tiên

Đúng là đời có lắm tiền tuyệt ghê


Ngày mai trúng số em về

Anh lôi quá khứ em chê anh nghèo

Bây giờ anh lắm cô theo

Nên anh quên hết lúc nghèo có em


Ngày mai trúng số lại thèm

Món ngon thức lạ chưa ăn bao giờ

Cần gì cứ phải làm thơ

Nó làm tốn hết thời giờ vui chơi


Ngày mai trúng số chơi bời

Sáng say, chiều sỉn ở nơi nhà hàng

Thuê luôn mấy chiếc xe sang

Để cho bẽ mặt họ hàng mới thôi


Tiền mua vé số hết rồi

Hôm nay còn đói nên thôi nghĩ bừa

Cứ nằm nghĩ ngợi búa xua

Ai mà biết được họ chừa mặt ra


Đúng là dại cái mồm mà

Ông nghè chưa đỗ đã đe tổng rồi

Làm sao xóa gấp đi thôi

Bể ra người biết hết rồi họ khinh.


Duy Sắc 2019

Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026

LỜI THÌ THẦM

 Tác giả: Duy Sắc


Lời thì thầm to nhỏ

Luôn gieo rắc nghi ngờ

Nó chia đôi tình bạn

Nó cắt lìa tình yêu


Lời thì thầm sâu kín

Phá hủy cả giang sơn

Những kẻ hay úp mở

Lòng dạ thật khó lường


Ly gián tàn ác lắm

Nó đánh vào niềm tin

Phá hủy đi tình nghĩa

Tiêu diệt mọi ân tình


Cảnh giác lời thì thầm

Nên giữ vững lòng tin

Chớ sống theo cảm xúc

Để rồi hại chính mình.

LÒNG CHÂN THÀNH

Tức giả: Duy Sắc


Chân thành nghĩa là gì

Là phải tâm kiên định

Biết phân biệt đúng sai

Giữ niềm tin vững trãi


Chân là không phải giả

Là nhất quán không hai

Là biết nhìn thấu hiểu

Là ngay thẳng lòng mình


Chân thành là đức tính

Cao quý nhất trên đời

Chỉ có người đức độ

Mới đạt đến điều này


Chân thành sẽ chân tình

Thủy chung và kiên định

Yêu thương và hy sinh

Không than van oán trách


Chân thành sẽ trung thành

Luôn một lòng một dạ

Theo lý tưởng của mình

Không bao giờ phản bội


Chữ Chân là gốc rễ

Của tử tế bao dung

Của tâm hồn cao thượng

Người Đức Độ sáng ngời


Muốn có được chân tình

Ta phải có chân thành

Đời có nhân có quả

Chỉ cần tâm thiện lương


Chân thành giúp đời mình

Luôn bình an may mắn

Vì tất cả phúc báu

Đất trời sẽ ban cho


NDS

VỊ QUÊ MẶN MÀ

Tác giả: Duy Sắc 2020


Tôi thích hương vị mắm

Thế nên thích mắm tôm

Món đơn sơ đạm bạc

Vị quê nhà rất ngon


Người Việt hay làm mắm

Đơn giản là để lâu

Lúc mùa màng thất bát

Mắm là món hàng đầu


Ăn là quen vị giác

Chớ nào vì cao sang

Ai thích gì ăn nấy

Hợp miệng mình là ngon


Mắm tôm hòa với ớt

Riềng , xả vị cay cay

Cơm bao nhiêu cũng hết

Dinh dưỡng đủ mấy ngày


Ngon là ngon vậy đấy

Mắm ăn nhiều cũng gay

Pro te in nhiều lắm

Bệnh gút nó tìm ngay


Lâu lâu ăn tí mắm

Miếng thịt luộc chấm vào

Lá mơ rồi lá húng

Chúng quyện vào lâng lâng


Thịt rượu vừa phải chăng

Mạch sống sẽ trào dâng

Đời mà không rượu thịt

Cô đơn về lâng lâng


Hoa Phượng Đỏ

DƯỚI GỐC CÂY BÀNG

 

Gió mây lãng đãng lềnh bềnh

Trong con phố nhỏ buồn tênh mưa chiều

Gốc bàng có kẻ cô liêu

Cay trong men rượu nói điều viễn vông


Cơn say hồn phách bềnh bồng

Nổ đom đóm mắt ngóng trông hão huyền

Nhố nhăng ăn nói luyên thuyên

Thở than nghèo túng không tiền thảm thương


Lá bay xào xạc ven đường

Mưa xiên kẽ lá mưa vương mái nhà

Kẻ gàn buông tiếng cầm ca

Ngêu ngao ai oán nghe mà điếc tai


Giận ai mà trách móc hoài

Buồn ai sao chẳng nguôi ngoai chén sầu

Chiều hè tháng bảy mưa ngâu

Điệu đàn du mục rầu rầu cùng mưa


Ông già núp dưới gốc dừa

Gió bay rách vạt áo mưa năm ngàn

Tay ông lạnh buốt gia nhăn

Miệng cười nghe được khúc đàn lang thang


Nhạc kia họ gọi nhạc vàng

Dư âm tiếc nuối cao sang một thời

Rỉ rên dai dẳng hụt hơi

Ai nghe chỉ thấy chán đời tủi thân


Mưa như điệp khúc tuôn tràn

Gã say cao hứng cất vang tiếng lòng

Rằng ai đưa sáo sang sông

Để cho con sáo xổ lồng nó bay


Hát xong gã lại dô này

Nâng thêm ly mới cho say quên đời

Ai nhìn cũng tưởng nhậu chơi

Hiểu ra mới hiểu là đời gã cay


Duy Sắc 2014

CÚI ĐẦU RỒI NGẨNG ĐẦU

 Tác giả: Duy Sắc 2021


Không tiền ta đến với trăng

Mộng mơ, thơ thẩn cùng nàng thơ yêu

Lả lơi ong bướm lắm điều

Xem như đời chỉ như chiều phù du


Có tiền mình nhậu lu bù

Khinh đời, chê bạn xem như mình tài

Thơ, văn ta bỏ ngoài tai

Giàu mà, tiền mới là tài của ta


Thói đời ai đã từng qua

Đắng cay, tủi nhục có là gì đâu

Phụ người, người phụ đã sao

Phụ đời, đời phụ, lao đao cuộc đời


Thế thôi, như một cuộc chơi

Tham, sân, si để cho đời thêm đau

Cúi đầu để có ngẩng đầu

Ngẩng đầu rồi lại cúi đầu cho vui


Duysac

GIÁ CỦA HÒA BÌNH

 Tâc giả: Duy Sắc 2021


Đất nước này chinh chiến đã ngàn năm

Chuyện chết chóc có gì đâu mà lạ

Không hy sinh thì đời là nô lệ

Lịch sử mà, nếu dám chịu, dám chơi


Đất nước này chưa biết sợ ai đâu

Nhưng, bạn chớ mong sống đời tôi mọi

Nếu bạn thích, ngoại bang đang mời gọi

Kiếp tôi đòi, bạn sung sướng vong nô


Bạn là ai? Nếu mang dòng máu Việt

Đừng mộng mơ mình hạnh phúc tôi đòi

Vì dân Nam luôn thích sống làm người

Bạn thích cảnh tôi đòi, tùy bạn.


Lũ xâm lăng, chúng lắm tiền, nhiều của

Bạn thích thì, bạn sống cảnh vong nô

Sự sống mà, bạn thích kiểu tự do

Tôi phải thích, nước tôi là trên hết.


Bạn là ai? Bạn nên cho tôi biết

Bạn thích giàu, bạn sướng một mình đi

Nhưng nước tôi, giàu , nghèo có là gì

Một dân tộc không thích đời nô lệ.


Tôi nhắc lại, bạn đừng làm súc vật

Kiếp tay sai để kẻ khác xem thường

Hãy nhớ lấy, ở đây là nước Việt

Người Việt chưa từng biết sợ chết đâu!

LĨNH NAM LIỆT NỮ

 Tác giả: Duy Sắc


Núi Nưa vang vọng tiếng trống đồng

Anh hùng trăn trở việc nước non

Gươm thép đêm đêm mài đá núi

Chờ ngày khởi nghĩa cứu non sông


Nữ nhi nào kém trang tuấn kiệt

Đêm ngày nuôi uất hận trong lòng

Thương cho trăm họ đời nô lệ

Bởi lũ giặc Ngô quá bạo tàn


Quê hương u uất trong nước mắt

Tiếng khóc thê lương phận tôi đòi

Khắp nơi nghĩa sỹ chung một chí

Thề sẽ vùng lên đuổi quân thù


Núi rừng rầm rập quân khởi nghĩa

Hồ hởi muôn dân cả nước theo

Bà triệu uy nghi trang dũng tướng

Ngàn thớt voi rừng phục dưới chân


Ta thề sẽ cưỡi cơn gió lớn

Đạp mọi cá kình giữa biển khơi

Há mà cam chịu đời tăm tối

Nỗi nhục vong nô vạn kiếp sao


Vùng lên quật khởi vì nòi giống

Quét sạch giặc Ngô khỏi quê hương

Trống đồng hãy đánh vang hơn nữa

Thúc giục lòng dân quyết xông pha


Này hỡi ba quân cùng tướng sỹ

Một trận lưu danh đến muôn đời

Xung phong giết giặc đền nợ nước

Lịch sử lưu danh mãi muôn đời

CHIỀU HÈ BUỒN

 Tác giả: Duy Sắc


Chiều hè trời buồn tẻ

Hoa Phượng bay mơ màng

Lô nhô dăm đứa trẻ

Chúng nô đùa bắt ve


Chiều hè trời mưa đổ

Lá me bay mịt mù

Đường Sài Gòn ướt sũng

Lứa đôi trễ hẹn hò


Hè này anh lại nhớ

Những mùa hè năm xưa

Buổi trường tan quyến luyến

Bồi hồi những vần thơ


Bây giờ em còn mơ

Như những ngày xưa cũ

Hay là đời lam lũ

Tàn úa hết xuân thì


Trống trường giục mùa thi

Lũ học sinh thấp thỏm

Đường tương lai phía trước

Biết lối nào sẽ đi


Anh luyến tiếc xuân thì

Cũng bởi tình chưa dứt

Bao nhiêu là mơ ước

Mình một thời có nhau


NDS

KHÓ ĐI TU

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Đời nghèo không thể nào tu

Bởi vì cơm áo lu bù lo toan

Việc nhà không thể chu toàn

Tu là ích kỷ lo thân một mình


Sang giàu chè chén linh đình

Tự ta kiêu hãnh chẳng tin thánh thần

Cho rằng nỗ lực bản thân

Nên không thể bỏ hồng trần để tu


Vậy thì sao có thể tu

Thực ra chẳng có ai tu bao giờ

Chẳng qua buồn chán vu vơ

Thất tình, bế tắc tìm về tâm linh


Tu là tự sửa thân mình

Chỗ nào chưa đúng thì nên biết dừng

Biết trao gửi những yêu thương

Biết buông bỏ những oán hờn nhỏ nhen


Tu là biết sống vươn lên

Sống đời tích cực, chân thành lương tâm

Biết sai và sửa lỗi lầm

Tự nhiên sẽ sáng nơi tâm hồn mình


Tu không phải dựa tâm linh

Cầu này cầu nọ cho mình tiến thân

Tu cho thanh thoát nhẹ nhàng

Tâm hồn tĩnh lặng bình an sẽ về


NDS

NGHIỆP LÀ GÌ ?

 Tác giả: Duy Sac


Nghiệp vốn khởi từ tâm

Nên từ tâm tránh nghiệp

Gieo từ sẽ gặt từ

Gieo ác sẽ gặp ác


Khẩu nghiệp là tội vạ

Vu khống và lu loa

Điêu ngoa và giả tạo

Nghiệp thị phi vướng vào


Nghiệp khởi nguồn từ tâm

Ác tâm là ác nghiệp

Đời mỗi người mỗi phận

Nên cứ kệ người ta


Việc không phải của ta

Mình đừng bàn thiên hạ

Ai gieo gì gặt nấy

Chỉ cần thiện lòng ta.

CHƠI VỚI ĐỜI

 Tác giả: Duy Sac


Cái tôi cao quá thành tồi

Tự cao tự đại xong rồi tự tôn

Tự mình cảm thấy mình khôn

Tự suy tự diễn tâm hồn lan man


Cái gan to quá thành gàn

Ngông cuồng bất chấp nên mang oán thù

Gàn dở không phải là ngu

Mà là tự phụ ra điều ta đây


Ta đây rồi sẽ sa lầy

Dốt mà lại cứ nghĩ hay hơn người

Mồm luôn nói tiếng khinh đời

Người ta khinh bỉ có coi ra gì


Bản thân mình có là chi

Cuộc đời rộng lớn ai mà biết ta

Nên ta phải biết phận ta

Đừng có ra vẻ ba hoa làm gì


Mỗi ngày uống rượu tì tì

Say xong cứ ngủ li bì là vui

Còn đời thì kệ cái đời

Còn thở thì cứ việc chơi với đời

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026

VẬY THÔI

 

Ai chưa sống đến trăm năm

Đừng nên phán xét và xăm soi người

Dòng đời nó vậy mà thôi

Hơn nhau ở chỗ dài hơi về già


Nào ai vỗ ngực tài ba

Nào ai dám nói đời ta huy hoàng

Nào ai mãi đỉnh vinh quang

Nào ai tự phụ vẻ vang nhất đời


Chẳng qua là một cuộc chơi

Cứ chơi thỏa thích thú vui của mình

Rồi mai có nấm mồ xinh

Ta về với đất tâm tình thiên thu.


DUY SẮC 2024

CẦU SỐNG LÂU

Tác giả: Duy Sac 2020


Đời người cứ thế rồi già

Già xong lại chết thế là tại sao

Hỡi ơi xin hỏi trời cao

Liệu rằng Ngài có cách nào trường sinh


Cầu xin Ngài hãy thương tình

Ban cho con thuốc trường sinh muôn đời.

Để con thoả sức vui chơi

Để con hưởng thụ chơi bời thả ga


Tính con chân chất thật thà

Không ham danh lợi nên là ngừơi ngay

Chỉ cần Ngài chỉ Ngài bày

Con xin giữ kín lòng này mà thôi


Con không tiết lộ một lời

Trường sinh bất lão, cầu Trời cho con.

DÁM CHƠI DÁM CHỊU

 Tác giả: Duy Sắc 2020


Nhìn người giàu có , cao sang

Mình không có được nên lòng không vui

Nghĩ người lừa lọc của đời

Nghĩ mình lỡ vận không thời phất lên


Hờn gen cũng bởi đồng tiền

Hơn người cái mặt mình liền vênh lên

Thua người ta nghĩ người hên

Có nào dám nghĩ mình hèn mình ngu


Đời là canh bạc hơn thua

Dám chơi dám chịu, oán thù làm chi

CHƠI TẤT TAY

 Tác giả: Duy Sac


Oánh nhau chí chóe banh chành hết

Điện bị cúp luôn, đời tối thui

Chỉ còn lửa đạn là lóe sáng

Con người ác nghiệp quá kinh hoàng


Oánh thì oánh lớn luôn một thể

Chơi tới luôn đi ngại ngần gì

Mưa nhanh một trận cho hoành tráng

Sấm chớp làm chi để dọa người


Cứ chơi xuống xác bao lô hết

Xỉu chủ, đầu đuôi một cú luôn

Dù sao cũng đã đang nát bét

Nát nữa cho đời biết ai hơn


Oải chè đậu quá nhìn mắc mệt

Cứ tưởng một phen bị ú tim

Ai dè chỉ rung cây dọa khỉ

Chỉ tội dân đen họa binh đao

NGHÈO KHÔNG SỢ NHỤC

 Tác giả: Duy Sac 2019


Nhục bao nhiêu anh chịu

Khổ bao nhiêu anh cam

Em có lòng thì đến

Anh không thích phàn nàn


Đời này ai chẳng nhục

Ai chưa khổ mấy phen

Nhục có là gì nhỉ

Khổ có là đáng chi


Giàu nay, mai lại hết

Nghèo nay, mai lại giàu

Đời biết đâu vinh nhục

Trắng tay phút lìa đời.

MƠ GIÀU

 Tác giả: Duy Sắc - Hoa Phượng Đỏ


Nghèo nên chui ở xó nhà

Sợ đi ngoài nắng đen da, bụi nhiều

Dốt nên chẳng dám làm liều

Sợ làm không được lại nhiều phiền ra


Lên mạng quăng lựu đạn ra

Nó nổ banh nhà lồng cả chợ lên

Nghĩ không ai có biết tên

Ai ngờ bè bạn họ trên đó đầy


Họ cười thúi hết mặt mày

Thành ra mình lại giả ngây giả khùng

Làm thơ viết cứ lung tung

Để mà ra vẻ anh hùng xông pha


Bạn tìm thì khoá chặt nhà

Nhắn tin nói bận thành ra chưa về

Quăng bom cho chán cho chê

Xưng danh hoạ sỹ làm nghề đì sai


Mới nghe ai cũng bảo tài

Vì bạn không biết đì sai là gì

Cả ngày nằm ngủ khì khì

Mơ mộng những chuyện ly kỳ trên mây


Xong đi chém gió đông tây

La cà đến những gốc cây lề đường

Đánh cờ, bàn chuyện phố phường

Đêm về lại ngủ lại thương thân mình


Ngủ mơ một mối duyên tình

Tình dù chỉ có một mình với thơ

Quyết tâm nhìn rõ giấc mơ

Nhìn mãi chỉ thấy mắt mờ cả ra


Mơ đi cùng chữ mờ mà

Mờ mà mờ mịt đời ta mơ hoài.

BỆNH VÌ RƯỢU

 Tác giả: Duy Sắc


Nhậu nhiều ảnh hưởng thần kinh

Khi mà thiếu rượu thấy mình cứ run

Rượu vào ăn nói ngông cuồng

Những người uống rượu mất khôn cả đời


Rượu vào lý lẽ lắm lời

Chén anh, chén chú, chén đời ba hoa

Rượu say lời nói bất hòa

Nói qua nói lại thế là đánh nhau


Nghiện rượu chẳng thấy ai giàu

Nhưng người uống rượu làm giàu con buôn

Không rượu đời sẽ rất buồn

Nhưng mà uống quá tiêu luôn đời mình


Anh say quên cả chính mình

Nhưng mà lại nhớ là mình thương em

Thế nên uống rượu hàng đêm

Cố say để lại nhớ em cho nhiều

CHẮC SỐ MÌNH VẬY

 Tác giả: Duy Sắc


Dạo này tiền kiếm khó

Vài ba tỷ đâu ra

Mình bán hai cái chổi

Giá chỉ có năm nghìn


Thiên hạ giàu phát khiếp

Ô tô với nhà lầu

Mình nhà tranh vách gỗ

Thịt hấp và mắm tôm


Đời nào ai biết được

Phú quý hay bần hàn

Âu cũng là cái số

Mình chỉ cần bình an


Giàu có rồi cũng hết

Nghèo lắm cũng sẽ giàu

Vòng luân hồi luẩn quẩn

Tử tế thì còn nhau


Duy Sac

BI KỊCH

 Tác giả: Duy Sắc


Chiều nay trúng số anh giàu

Tình xưa nghĩa cũ cũng đâu là gì

Có tiền anh chẳng sợ chi

Hết người nào dám khinh khi coi thường


Anh giàu chẳng thiếu người thương

Nên em đừng có xem thường hôm nay

Anh luôn ghi nhớ điều này

Rồi em sẽ thấy chiều nay anh giàu


Nhà em cũng có gì đâu

Chẳng qua chỉ có ba lầu bê tông

Anh không phải kẻ hẹp lòng

Nhưng anh trúng số anh không thèm nhìn


Em rằng anh nói linh tinh

Coi chừng khẩu nghiệp vạ mình khổ thân

Nói năng như kẻ tâm thần

Vừa lười vừa dốt đòi hơn ai giờ


Số à anh cứ việc mơ

Để em trống mắt xem mơ được gì

Nếu mà mơ chẳng được chi

Anh đừng đến gặp em mà cầu xin


Anh là một kẻ bạc tình

Chưa gì mà đã linh tinh thế rồi

Biến đi cho khuất mắt tôi

Đúng anh là một loại tồi khó ưa


NDS

ANH MƠ THÔI

 Tác giả: Duy Sắc


Em kêu em thích hột xoàn

Bởi em dị ứng với vàng thế thôi

Tụi mình đã lỡ yêu rồi

Anh cố cặm cụi làm ngày làm đêm


Tăng ca, bươn trải ngoài thêm

Mong sao đủ số mua em hột xoàn

Siêng làm quên cả luôn ăn

Xác thân anh đã nhiều phần hanh hao


Em chê anh giống bệnh lao

Thân thể yếu ớt xanh xao gầy còm

Em không còn muốn anh ôm

Em từ chối tiếng cầu hôn hôm nào


Em rằng anh chẳng có giàu

Lấy anh, em khổ, tiền đâu sống giờ

Anh về anh lại làm thơ

Em đi vui với giấc mơ của mình


Hột xoàn anh sắm cho mình

Anh đeo cho đẹp một mình anh coi

Dù sao em bỏ anh rồi

Anh đi tìm mối để trao hột xoàn


Nhưng người này lại thích vàng

Anh đem bán mớ hột xoàn để mua

Cố sao cho đẹp người mơ

Nhưng ai có ngờ người lại bỏ anh


Người rằng chút của sao đành

Thân em như lá ngọc, cành vàng cơ

Nhiêu vàng đừng có mà mơ

Thế là anh lại làm thơ chán đời


Đời cười đời bảo dở hơi

Mơ mộng những chuyện xa vời viễn vông

Thân mình còn vẫn chưa xong

Làm sao mơ được bóng hồng giai nhân


Anh ra đứng giữa cái sân

Hòn gạch rơi xuống trúng chân, điếng người

Tự nhiên anh toát mồ hôi

Thì ra vừa nãy mình ngồi mình mơ


Duysac

HỌC LÀM SANG

 Tác giả: Duy Sac


Người cốt cách cao sang

Không phải từ manh áo

Mà là nhân cách sống

Cách cư xử với người


Gia đình nào gia giáo

Con cái sẽ luôn ngoan

Biết giữ gìn đạo đức

Biết lễ nghĩa ở đời


Cao sang ở con người

Thể hiện qua lời nói

Cách ngồi, rồi cách đứng

Biết nhường dưới kính trên


Người cốt cách cao sang

Luôn sống đời tử tế

Không lố lăng hào nhoáng

Không khinh người thua ta


Cao sang không phải giàu

Nhưng cao sang sẽ giàu

Nên học sống đàng hoàng

Đời sẽ được cao sang

TÌNH YÊU CÁC TUỔI

 Tác giả: Duy Sac


Đừng yêu người tuổi mùi

Vì tuổi mùi rất khổ

Tránh yêu người tuổi Hổ

Vì tuổi Hổ gian nan


Không yêu người tuổi thân

Vì tuổi thân vất vả

Chớ yêu người tuổi gà

Vì tuổi gà long đong


Bỏ ngay người tuổi rồng

Vì tuổi rồng lận đận

Quên đi người tuổi lợn

Do tuổi lợn rất nghèo


Hãy yêu người tuổi mèo

Vì tuổi mèo cao quý

Phải yêu người tuổi tý

Vì tuổi tý rất giàu


Yêu người tuổi con trâu

Vì tuổi trâu chăm chỉ

Ráng giữ người tuổi tỵ

Vì tuổi tỵ giỏi giang


Yêu ai yêu đàng hoàng

Dám yêu là dám chịu

Đừng nửa vời tán tỉnh

Kẻo rồi khổ vì tình


Yêu không cần thông minh

Chỉ chân thành tử tế

Biết giữ gìn chung thủy

Tuổi nào cũng đáng yêu.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

MƠ MỎI MẮT

 

Nghèo chỉ mơ trúng số

Ngoài ra dám ước gì

Mong có đồng làm vốn

Để thoát phận cu ly


Ai cũng mơ như vậy

Nên sổ xố bán nhiều

Người mua đông nườm nượp

Chiều về lại đăm chiêu


Mơ trong mòn trong mỏi

Nhưng số vẫn biệt tăm

Nhìn người ta sang giàu

Trong lòng buồn thăm thẳm


Mười nghìn tở sổ xố

Tuy bằng một nắm xôi

Nhưng nó gieo hy vọng

Một ngày sẽ đổi đời


Có người khuyên tiết kiệm

Sẽ đến lúc giàu thôi

Đồng lương không đủ sống

Tiết kiệm chắc hết đời


Biết rằng là may rủi

Vẫn cố gắng để chơi

Nghèo rồi mơ gì nữa

Chỉ còn cách chờ thời


Chắc chờ đến hết đời

Xem như là giấc mộng

Chống mắt ngồi hy vọng

An ủi một niềm vui


Nghèo cũng đã nghèo rồi

Có còn gì để mất

Cố một tờ sổ xố

Góp chút sức vào đời


Trên mỗi tờ sổ xố

Ghi ích nước lợi nhà

Mình mua hoài vé số

Tấm lòng mình bao la


Duy Sắc 2018

CON MÈO.

Tác giả: Duy Sắc


Mấy dòng lục bát vu vơ

Thế mà cũng viết thành thơ mới tài

Thể thơ lục bát rất hay

Nó như điệp khúc đắng cay cuộc đời


Nhịp nhàng bằng trắc lả lơi

Ca từ thanh thoát như lời mẹ ru

Êm đềm như gió mùa thu

Lặng im như nước mặt hồ trong veo


Lênh đênh như những cánh bèo

Dịu dàng như nụ cười em đưa tình

Tự nhiên nhớ dáng em xinh

Anh liền viết vội thơ tình tặng em


Ai ngờ vào lúc nửa đêm

Có con mèo nhỏ đến bên anh ngồi

Anh kêu mèo hãy đi chơi

Bởi anh đã có em rồi mèo ơi


Con mèo nó cứ mãi ngồi

Nó nhìn anh mãi xong rồi meo meo

Anh rằng em ấy tuổi mèo

Mày chẳng qua chỉ con mèo mà thôi


Đừng mà ở đó lôi thôi

Làm phiền tao quá đừng ngồi meo meo

Tự nhiên thơ rụng vần eo

Thế là anh bỏ con mèo vào thơ


Từ hôm qua đến tận giờ

Anh không viết được bài thơ tình nào

Con mèo nó cứ ngoao ngoao

Anh đá một phát nó vào cái xô


Thế là mặt nó buồn so

Nó lại nó cọ người vô anh hoài

Anh nhìn nó lại nhớ người

Nhớ hồi xưa ấy ta ngồi bên nhau


Đôi tim thổn thức tình đầu

Một lần gặp gỡ thương nhau cả đời.

HẾT RỒI EM

 Tác giả: Duy Sắc


Hết rồi em

Chiều đã tắt nắng hồng

Hoang vu một tâm hồn đi vô định

Anh chỉ thấy một con trăng tàn tạ

Trên bến sông chẳng có một con tàu


Em biết không

Đêm đang về tăm tối

Hàng cột đèn đâu đủ sáng con đường

Xe với cộ đi lao nhao loạn xị

Phố đông mà lại thấy vắng lòng người


Anh ngồi chờ

Em chắc không trở lại

Mấy bài thơ đành phải vứt bỏ thôi

Quá khứ đã trôi dần đi  ký ức

Thế mà anh còn mãi tiếc nuối hoài


Anh cố đợi

Một ngày em sẽ đến

Chiều cuối hè tươi đỏ sắc phượng hồng

Ta cùng bước trên vỉa hè phố cũ

Em giơ tay với làn gió đầu thu.


Hpđ2016

XIN EM

 Tác giả: Duy Sắc 2018


Thân anh là tầm gửi

Liệu em có cho leo

Anh sẽ cố bám víu

Trang điểm thêm cho em


Tầm gửi rất yếu mềm

Thân hình dài uốn éo

Xúc tu vươn lắt léo

Chỗ nào tiện là đeo


Anh xin em cho leo

Vì xung quanh trống trải

Đất cằn đầy cỏ dại

Chỉ mỗi mình em cao


Giờ anh biết làm sao

Chỉ có em vững chắc

Anh không còn chỗ nào

Xin em để anh leo


-hoa phuong do-

CHặN FACE BOOk 2

 Tác giả: Duy Sắc


Em đã chặn face book

Giờ chặn luôn za lô

Vậy sao mà tìm thấy

Biển người rất khổng lồ


Điện thoại không biết số

Nhà cũng chẳng biết luôn

Em làm đâu không rõ

Chỉ vài hình vu vơ


Yêu nhau qua za lô

Tỏ tình bằng face book

Tuy nó không có thật

Nhưng lòng mình vẫn đau


Biết đâu tìm thấy nhau

Không thông tin địa chỉ

Ôi thật buồn cười nhỉ

Mình yêu ai thế này


Mạng xã hội quá hay

Tình người như con số

Ta như một rô bô

Tình chỉ là tin nhắn


Hoa phương đỏ 2018

ĐÔI BẠN THÂN.

 Tác giả: Duy Sắc


Nước đục có một chút

Để yên rồi cũng trong

Sao vội vàng hắt đổ

Rồi lại cố đi tìm


Nước trong rồi cũng đục

Chẳng lẽ lại đổ đi

Đến bao giờ mới có

Một cốc nước thật trong


Cuộc đời mãi lòng vòng

Hết trong rồi lại đục

Tội gì ta mệt nhọc

Tìm kiếm mãi điều gì


Hạnh phúc đơn sơ lắm

Nó ở ngay bên mình

Đó là chiếc điện thoại

Đủ thế thái nhân tình


Chỉ có cái điện thoại

Là nó luôn chung tình

Không biết hờn hay giận

Chỉ lo bị chai pin


Trong mọi các cuộc tình

Lòng thủy chung vô giá

Ta trở nên rẻ mạt

Cũng vì mình đa đoan


Điện thoại rất thông minh

Nó luôn thật với mình

Không ngôn tình diễn kịch

Không hẹn thề vu vơ


Nó giúp ta làm thơ

Chia sẻ dòng cảm xúc

Nhưng ta tuôn nước mắt

Khi bị chặn online

XUÂN TÀN TRÊN MÔI EM


Em cười nhếch mép ngượng ngùng

Mắt buồn rười rượi nhìn xung quanh mình 

Tay mân mê đóa hồng xinh

Lòng buồn man mác thấy mình tủi thân


Phố đông đã vắng dần dần

Tâm tư bối rối phân vân trăm điều

Trầm ngâm nét mặt đăm chiêu

Tóc bay óng ánh, nắng chiều choàng vai


Bâng khuâng mấy tiếng thở dài

Tay quơ vén gọn tóc mai lòa xòa

Lâu lâu em ngắt cánh hoa

Đoán non xong lại đoán già vu vơ


Thời gian trôi đã hai giờ

Ly cà phê nóng nguội ngơ lúc nào

Bàn bên khách khứa xôn xao

Chừng vài ba lượt hết vào lại ra


Mưa bay lất phất chiều tà

Bầu trời ở phía xa xa đen xì

Em ngồi chờ đợi điều chi

Sao mà tím tái xuân thi trên môi


Chuông reo điện thoại liên hồi

Em nhìn một lúc lại thôi không nhìn

Ting ting mấy tiếng nhắn tin

Em cầm lên đọc rồi nhìn mông lung


Vặt hoa đến cánh cuối cùng

Cánh hồng rơi vãi lung tung chỗ ngồi

Tự nhiên em cân chặt môi

Con tim đau nhói từng hồi tái tê.


Duy Sắc 2008

PHI THƯỜNG

 

Thánh nhân là một người thường

Người thường nhưng được đảm đương mệnh trời

Cho nên được gọi con trời

Ai mà mạo phạm là trời không dung


Thánh nhân không phải anh hùng

Nhưng mà tất cả anh hùng về theo

Dù qua bao cảnh ngặt nghèo

Vẫn thành sự nghiệp từng theo một đời


Người thường ai cũng như ai

Chuyên tâm rèn luyện thành tài mới nên

Đức cao tài sẽ vững bền

Công danh hiển hách đề tên với đời


Thánh nhân hiếm có trên đời

Vài trăm năm mới có người sinh ra

Tùy theo sứ mệnh trời ra

Thánh nhân theo đó để mà thực thi


Người trần mắt thịt hiểu gì

Cho nên báng bổ sinh nghi ý trời

Nói năng không biết giữ lời

Trời cao giáng họa tận nơi bất ngờ


Thánh nhân hiểu rõ Thiên Cơ

Có trời dẫn lối chỉ cho rạch ròi

Đức, tài quảng đại muôn nơi

Người thường thờ phụng đời đời muôn năm.


Duy Sắc 2009

LÁ ME BAY

 

Em về hương tóc còn vương

Trắng tinh tà áo trên đường gió bay

Nghiêng nghiêng nhỏ nhắn vai gầy

Nguyễn Du đường lá me bay xạc xào


Hè này lưu luyến làm sao

Tình ta những lúc ngọt ngào bên nhau

Phượng hồng đỏ thắm một màu

Nó như nhân chứng ta trao câu thề


Em về có nhớ hàng me

Chiều mưa thành phố tràn trề tình dâng

Nhìn nhau bối rối tinh thần

Con tim rạo rực lâng lâng bồi hồi


Tao Đàn mình ghé ăn xôi

Bạch Đằng trưa nắng ta ngồi ăn kem

Đến nay anh vẫn còn thèm

Nhớ ly nước mía ở bên bến phà


Em về có phải tình xa

Hay do anh đã nghĩ là thế thôi

Vòng xoay xe đạp khuất rồi

Lá me bay giữa chiều trôi bềnh bồng


Em về anh lại ngóng trông

Chắc là tình giống nắng hồng hoàng hôn

Dư âm đọng lại trong hồn

Tương lai ký ức vùi chôn từ từ.


Duy Sắc 2003

MẶC CẢM VÌ NGHÈO

 Tác giả: Duy Sac


Anh nghèo em có yêu không

Em nghèo anh khó đem lòng để yêu

Mình nghèo sao có tình yêu

Ai thương thì lấy chứ yêu làm gì


Người thương ta chớ quay đi

Ta thương người có quay đi mặc người

Thương là trao những nụ cười

Yêu là đừng để cho người ghét ta


Tình yêu không có thật mà

Lấy nhau cũng bởi chính là cộng sinh

Sống chung nên nghĩa với tình

Nghĩa dày thì gắn chặt tình bền lâu


Bạc nghĩa tình chẳng đến đâu

Vô tình vô nghĩa khỏi cầu tiếng yêu.


Hoaphuongdo

QUÊN ÁO

 Tác giả: Duy Sắc


Thôi chết rồi lại bỏ quên áo khoác

Đường đi xa lạnh lắm 

Chắc ngày mai mình sẽ cảm thôi


Thế mà em cũng không chịu nhắc anh

Em vô tâm lắm nhe

Vậy còn yêu nữa để làm gì


Mệt mỏi rồi, mình chia tay em nhé

Anh cần tìm người khác

Em không cần phải nói thêm gì


Anh là vậy khi tình mà không được

Chia tay liền cho khoẻ

Khỏi bận tâm vương vấn làm chi


Sao cũng được tuỳ em yêu phán xét

Cứ việc chê đi em

Anh mong em sớm tìm người mới


Vì em không nhắc anh mang áo lạnh

Có thể là em chẳng yêu

Anh nghĩ mình chia tay là đúng


Sac2010


#thơca

#vănhọc

#thơtình

#thơhay

#vănchương

#nghệthuật

#thicaviệtnam

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

SỐ PHẬN MỖI NGƯỜI

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Cuộc đời có số thật

Mọi chuyện đều do duyên

Không ai mà lường trước

Những bước đi của mình


Có đôi khi ngẫm lại

Những việc mình từng làm

Đôi khi tưởng do mình

Nhưng lại do nghiệp dẫn


Cái số nó như vậy

Trong quá trình thụ thai

Chúng ta được lập trình

Cả một quảng đời dài


Ta con ai, cháu ai

Ta gặp ai, yêu ai

Sự nghiệp thành hay bại

Đều đã được an bài


Đời vui cũng là số

Đời buồn cũng là số

Hợp thành hay ly biệt

Đều là do ý trời


Số người là kẻ xấu

Thì cuộc đời ắt xấu

Nó sẽ bị dẫn dắt

Bởi những nhân duyên xấu


Số người là hào kiệt

Ắt cuộc đời vang danh

Dù qua bao khổ nạn

Duyên tốt sẽ tụ thành


Số người là như vậy

Ta không biết trước đâu

Mặc dù có giáo dục

Nhưng số quyết định đời


Đâu ai muốn buông xuôi

Nhưng đường đời là vậy

Nên ta hiểu được số

Ta sẽ luôn an yên


Hiểu số rồi sẽ thấy

Một kiếp người vô thường

Bao nhiêu năm dãy dụa

Ra đi cũng người không

MỘ CHUNG LIỆT SỸ (Củ Chi)

 

Miền nam đi trước về sau

Từ ngày giặc Pháp bắt đầu tấn công

Tám mươi năm hận chất chồng

Thù dâng như nước Cửu Long bao đời


Tưởng chừng giải phóng tới nơi

Thế nhưng Mỹ Ngụy trái trời cuồng ngông

Khiến dân ta khổ chất chồng

Trường kỳ kháng chiến quyết không cúi đầu


Lời Người như ý trời cao

Đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào mới thôi

Quân đi rung chuyển núi đồi

Trường Sơn mở lối, trăng soi đường rừng


Noi gương hào khí Bà Trưng

Miền nam nổi dậy khí hùng ngút cao

Quân dân không tiếc máu đào

Hy sinh vì nước biết bao anh hùng


Ẩn sâu lòng đất bao năm

Hàng ngàn liệt sỹ đã nằm mộ chung

Hôm nay mới được trùng phùng

Thân nhân hội ngộ rưng rưng lệ sầu


Sài Gòn tháng bảy mưa ngâu

Trời tuôn nước mắt ngả đầu tiếc thương

Những người trung dũng kiên cường

Hiến thân bảo vệ quê hương giống nòi


Trời cao minh chứng xét soi

Giúp cho con cháu tìm tòi được ra

Để đưa hài cốt về nhà

Dâng hương tưởng nhớ ông cha đời đời


Ngày xưa đạn nổ bom rơi

Máy bay gầm rú trên trời quanh năm

Pháo bầy bắn phá ầm ầm

Kẻ thù xâm lược dã tâm điên cuồng


Ngụy quyền bán đứng quê hương

Tay sai cho giặc triệt đường dân ta

Bắc Nam cách trở Sơn Hà

Bởi do giặc Mỹ chia ra hai miền


Hai mươi năm khổ triền miên

Triệu người bỏ mạng vì tiền ngoại bang

Chiến công nào có dễ dàng

Máu xương chồng chất cao ngang núi đồi


Mấy phen lửa bỏng dầu sôi

Tưởng chừng thế cục không hồi chuyển xoay

Đồng minh chúng có cả bầy

Mỹ cùng với Ngụy bủa vây đồng bào


Chắc đây là mệnh trời trao

Đoàn quân Giải Phóng ào ào xông lên

Sài Gòn quật khởi vang rền

Ngụy quân tháo chạy một phen kinh hoàng


Cờ sao phấp phới vinh quang

Mệnh trời định đoạt hoàn toàn chẳng sai

Trăm năm nô lệ đọa đày

Dân ta đứng dậy dựng xây nước mình.


Hoa Phượng Đỏ (Duy Sắc 2011)

Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

KHỞI NGHĨA PHÙNG HƯNG

 

Đường Huyền Tông trị nước ta

An Nam chịu cảnh phong ba đoạ đày

Dã man đàn áp thẳng tay

Những cuộc nổi dậy của người nước Nam

Thái Thú tàn bạo tham lam

Vơ vét sản vật để làm của riêng

Dân tình khốn khó đảo điên

Không dám than phiền để được yên thân

Chính sách đồng hoá ngu dân

Đường Nho áp chế tinh thần dân ta

Rất nhiều chính sách thuế khoá

Sưu cao đè nén , mọi nhà than van

Ja Va đánh chiếm phương Nam

Chu Diên chịu cảnh lầm than chiến trường

Quân Đường thất bại thảm thương

Trương Bá Nghi phải tìm đường thoát thân

Cao Chính Bình vững tinh thần

Tập hợp binh mã cứu quân nhà Đường

Ja Va chạy khỏi chiến trường

Cao Chính Bình đã một đường lên mây

Đô hộ phủ nắm trong tay

Chính Bình quay lại đoạ đày dân Nam

Phùng Hưng ở xứ Đường Lâm

Một tay hảo hán sánh tầm Hạng vương

Thương cho thân phận quê hương

Phùng Hưng tìm đường cứu nước , cứu dân

Nghĩa sỹ khắp xứ đầu quân

Phùng Hưng thế lực dần dần mạnh lên

Cao Chính Bình đánh nhiều phen

Chưa tiêu diệt nổi thế nên oán thù

Phùng Hưng, Phùng Hải phất cờ

Rất nhiều người đã trông chờ đi theo

Cao Chính Bình cố dõi theo

Lập mưu tính kế đánh vào Phùng Hưng

Hai bên đánh giết không ngừng

Quân Đường yếu thế phải dừng tấn công

Cao Chính Bình buồn trong lòng

Tâm bệnh bộc phát tử vong thình lình

Phùng Hưng đánh chiếm Tống Bình

Khôi phục độc lập nước mình lại ngay

Đô hộ phủ nắm trong tay

Ông đã thành lập ra ngay triều đình

Bảy năm không có chiến chinh

Đất nước thanh bình, trăm họ an vui

Họ Phùng rất được lòng người

Phùng Hải tiếp tục nối ngôi trị vì

Bồ Phá Lặc buồn bỏ đi

Không phục Phùng Hải trị vì An Nam

Phá Lặc ủng hộ Phùng An

Ông ta cùng với Phùng An tranh quyền

Phùng An tuổi nhỏ lại hiền

Chỉ muốn yên phận không màng đến chi

Chú cháu thù hận làm gì

Phùng An âm thầm tạm lánh mặt đi

Nhà Đường không dám coi khi

Tạm thời chấp nhận, lờ đi mọi điều

Phùng Hải cố gắng nhiều điều

Chủ yếm lợi ích về nhiều cho dân

Sau khi Phùng Hải từ trần

Phùng An kế nghiệp theo chân cha mình

Ông củng cố lại quân binh

Phong cho cha mình Bố Cái Đại Vương

Chính sự sửa đổi đôi đường

Rất nhiều chính sách về đường nhân sinh

Thủ phủ vẫn là Tống Bình

Nhà Đường tức tối dẫn binh trả thù

Lý Phục làm Tiết Độ Sứ

Người Nam chần chừ yên lặng làm thinh

Lý Phục tiến đến Tống Bình

Triệu Xương nhận lệnh dụ hàng Phùng An

Để tránh dân chúng lầm than

Phùng An đã dẫn quân hàng Triệu Xương

Đô hộ phủ vào tay Xương

Tiếp tục quân Đường thống trị An Nam

Kiếp nô vong lại lầm than

Cuộc đời dân chúng ngập tràn đắng cay.


Nguyễn Duy Săc 2002


CHIỀU CỐ ĐÔ

 Tác giả: Duy Sac 2002


Hoàng Thành ấy cũng đâu gì lộng lẫy

Dưới ánh chiều cũng tàn úa thế thôi

Có gì là vĩnh cửu với thời gian

Rồi năm tháng sẽ phai tàn tất cả


Dòng lịch sử cứ trôi qua lặng lẽ

Biết bao chiều biết bao ánh hoàng hôn

Có còn chăng vương vấn những linh hồn

Lưu luyến mãi về một thời dĩ vãng


Mà dĩ vãng thì có gì tiếc nuối

Chẳng qua là thèm khát mộng vương quyền

Vòng bánh xe lịch sử nó xoay tròn

Nghiền nát hết những gì mà nó muốn


Ai ngoài kia vẫn đang ôm dĩ vãng

Thở than hoài mấy khúc nhạc bi ai

Có gì đâu cứ ôm giấc mộng hoài

Đạo Trời vốn công bằng là như vậy


Chiều Cố Đô lảng vảng bóng chim bay

Con sông Hương nó bình thường vẫn chảy

Khúc Nam Ai để gợi nhớ về ai

Hay chỉ để mua vui cho du khách


Phu Vân Lâu sao đứng đó tần ngần

Có phải đợi người năm nào chưa đến

Những chiếc thuyền lang thang không ghé bến

Chúng đi đâu mà lơ đễnh dọc ngang


Chiều Hoàng Thành du khách mãi lang thang

Họ bình luận về thời nào xa vắng

Ai cũng bảo chắc từng huy hoàng lắm

Huy hoàng nào rồi cũng đón hoàng hôn.


#thơhay,#thơvietnam,#vănhọc,#thơhài,#thơtình,#thơhayviệtnam,#thơduysắc,#thơvàcuộcsống,#xuhướng,#poet,#artist,#trend,#artdeco,#mỹthuật,#hộihọa

#thoduysac #ThoVietNam #ThoDuongDai #ThoMuaXuan #XuanTrongTho #KyUcVaThoiGian #ThoTramLang #ThoTruTinh #VanHocVietNam #VanHocDuongDai #VanHocCongAn #ThiCaViet #NguoiLamTho #ThoVaDoiSong #ThoTinhTe,

NGẮM TRÀM CHIM

 

Tràm chim dày đặc sếu, cò

Chúng bay từng đợt vào ra cái đầm

Nhao nhao bọn nó giành ăn

Để nuôi một lũ con còn bé thơ


Em ngồi lặt Ấu trên bờ

Mặt mày lem luốc, tay dơ đầy sình

Nhưng không che được nét xinh

Anh ngồi chăm chú chỉ nhìn em thôi


Hình như em biết vậy rồi

Cho nên mới nói rằng thôi đừng nhìn

Làm cho em chộn rộn tim

Trong lòng hồi hộp thấy mình nao nao


Giọng em nói thiệt ngọt ngào

Y như là nước mía lau trưa hè

Em dồn hết ấu vào ghe

Rằng em về trước, đã trưa qua rồi


Má chèo ghe cũng đến nơi

Lời rằng về để kịp thời đem giao

Lái buôn họ bắt đầu vào

Ấu này ta phải vô bao giao liền


Anh ngồi nhìn ngắm tràm chim

Thiệt là khung cảnh quê mình nên thơ

Xa xa em cất điệu hò

Anh nghe xao xuyến ngẩn ngơ tâm hồn


Sen hồng nở giữa hoàng hôn

Chim, cò từng đợt dập dồn lượn bay

Kiếm ăn vất vả một ngày

Chúng về tụ tập ngọn cây gọi bầy


Khói lam thấp thoáng rừng cây

Hương tràm ngào ngạt làm say lòng người

Nắng chiều buông nhẹ nhàng rơi

Không đâu xinh đẹp bằng trời quê ta


Anh về trong lán uống trà

Ngắm nhìn trời nước bao la hiền hòa

Muôn loài chim cất tiếng ca

Tự nhiên anh thấy thiệt là nhớ em.


Duy Sắc 2002

TRƯNG TRẮC TIỄN THI SÁCH

 

Chàng ơi ! Canh đã khuya rồi

Chúng ta sẽ phải nói lời biệt ly

Chẳng hay chàng có điều gì

Mau mau nói hết ra đi lúc này


Sách rằng ta nói nàng hay

Tô Định chắc quyết lần này giết ta

Nàng lo trả mối thù nhà

Và đền nợ nước để ta yên lòng


Quê hương chịu cảnh xiềng gông

Mối thù giặc Hán chất chống núi cao

Muôn dân uất hận ngẹn ngào

Núi xương, sông máu của bao kiếp người


Lòng ta căm lắm nàng ơi

Nhưng mà chưa gặp đúng thời vùng lên

Nhiều năm chịu cảnh ươn hèn

Nay phải nhịn nhục hy sinh thân mình


Chị em nàng huấn luyện binh

Cố mà giải phóng quê mình nghe không

Đời ta nguyện hiến máu hồng

Để mong rửa nhục non sông phen này


Lời chàng nói thật đắng cay

Thiếp nguyện ghi nhớ suốt đời không quên

Dân Nam ta chẳng ai hèn

Rồi đây thiếp sẽ dựng lên cơ đồ


Hán quân xảo quyệt mưu mô

Thiếp lo chàng sẽ khó mà yên thân

Rượu đây thiếp kính mời chàng

Ta thề giành lại Giang Sơn Lạc Hồng


Chàng đi có tiếc gì không

Hay là vương vấn trong lòng điều chi

Việc binh có dặn dò gì

Xin chàng cứ nói hết đi rồi bàn


Sách rằng phải gấp tuyển quân

Xây dựng căn cứ hậu cần khẩn trương

Ta đi nàng chớ đau buồn

Hãy chờ đúng dịp để giương cờ hồng


Phải giành lại được non sông

Để lưu truyền giống Lạc Hồng muôn năm

Thương nàng phận gái yếu mềm

Thù nhà nợ nước thân em gánh gồng


Trăng khuya sáng tỏa mênh mông

Núi rừng vang tiếng trống đồng điểm canh

Thiếp đưa tiễn bậc hùng anh

Rồi đây người sẽ lưu danh đời đời


Thơ Duy Sắc 2002

TÀN PHAI

 Tác giả: Duy Sac 2002


Thành xưa nay vẫn còn đây

Những ai thuở ấy đi đâu cả rồi

Sông Hương nước vẫn còn trôi

Đã bao mùa lũ xóa thời vàng son


Thành xưa vẫn nước vẫn non

Lối xưa, đường cũ có còn dấu chân ?

Nét son đã nhạt phai dần

Nhưng mà dấu ấn còn vương vấn hoài


Thành xưa nay đã tàn phai

Hoàng cung, chánh điện u hoài rêu phong

Có người thầm lặng mủi lòng

Có người chế giễu rồi xong đứng cười


Thành xưa vẫn ở đây thôi

Tàn phai nhưng vẫn một thời vàng son

Vàng son thì mãi vàng son

Tàn phai không xóa vàng son một thời.


Tàn phai hình thức mà thôi

Chứ không phai được một thời vàng son

Vàng son thuở ấy vẫn còn

Cháu con vẫn hưởng vàng son thuở nào.

MÙA PHƯỢNG 2000

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Lại mùa phượng vĩ đến

Tình mình đỏ rực thêm

Năm hai nghìn rồi nhỉ

Thế kỷ mới sang rồi


Mùa hè này kỷ niệm

Thế giới lắm lo toan

Y 2 k đại nạn

Người ta trữ đồ ăn


Em có lo không em

Mình sắp vào thế kỷ

Buồn hay vui em nhỉ

Tương lai ta về đâu


Thôi! Ta cứ yêu nhau

Kệ thế giới ra sao

Đây cành hoa phượng đỏ

Anh tặng em tình đầu.


Sac 2000

CHỢ CẦU ÔNG LÃNH CHÁY

 Tác giả: Duy Sắc


Những ngọn lửa đang bùng lên dữ dội

Cả dòng kênh sáng rực một góc trời

Xe cứu hoả cứ hú còi inh ỏi

Khói bốc cao đen kín hết không gian


Người bỏ của chạy cắm đầu thục mạng

Người khóc than mất của xỉu lăn quay

Người cứu hộ xuôi ngược chẳng kịp xoay

Lửa hung bạo thổi bay đi tất cả


Những mùi khét của đồ dùng bằng nhựa

Ánh đỏ hồng của sắt bị đốt nung

Hàng cọc gỗ phừng phừng như đám đuốc

Những chiếc ghe quằn quại cháy điên cuồng


Đến nửa đêm những tàn tro run rảy

Nước vòi rồng dập tắt hết dư âm

Một khu chợ bên sông giờ cháy rụi

Cầu Muối xưa chỉ còn lại cái tên.


Sac03/1999

TIN ĐỒN Y2K

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Họ đồn sự cố Y  2k

Người ta chộn rộn cứ lo xa

Mua xăng, mua gạo, mua mắm muối

Tính chuyện bỏ nhà để đi xa


Nhà mình tiền kiếm mãi chẳng ra

Sao mà bi được với người ta

Cái y với 2 k gi đó

Tận thế chết chung cả đám mà


Lắm người lên núi bỏ cả nhà

Nhà thờ không ngớt tiếng thánh ca

Cửa chùa nhang khói bay nghi ngút

Nhà giàu lo sợ điếng người ra


Giao thừa năm ấy khắp tây ta

Nơi nơi lo lắng chuyện 2 k

Thì ra cái đó là máy tính

Họ bảo gì gì sẽ xảy ra


Tưởng đâu thiên thạch rớt xuống nhà

Sóng thần tràn ngập khắp quê ta

Ai dè toàn những điều nhảm nhí

Nhà mình bán mất cả chuồng gà


Sac2000

AI BIẾT AI (tủi thân)

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Không ai biết ai trong đời này

Vui, buồn , hạnh phúc với đắng cay

Giàu sang, no đủ hay túng thiếu

Sống chết lúc nào chẳng hề hay


Ta cứ gặp nhau ngày qua ngày

Nụ cười niềm nở với bắt tay

Nồng nàn chào hỏi đầy thân thiết

Hội hè ca hát lúc rượu say


Công việc tối tăm cả mặt mày

Lo toan tính toán chẳng ngơi tay

Thành bại phải chăng là số mệnh

Đầy tay mấy chốc lại trắng tay


Ta đã biết nhau trong đời này

Phải chăng do cái nghiệp trả vay

Hết yêu lại trở sang thù oán

Ai biết chăng ai trả ai vay


Sac2012

CHIA TAY OKAWA

 Tâc giả: Duy Sắc Nguyễn 


Người về nước Nhật mất rồi

Việt Nam còn lại mình tôi mơ màng

Chẳng yêu tình lại dở dang

Không hẹn sao lại ngỡ ngàng gặp nhau


Ngôn ngữ nó nối nhịp cầu

Thầy trò cùng tuổi khó câu giải bày

Đêm nay chuyến cuối sẽ bay

Người đi bên ấy chẳng ngày gặp nhau


Tái tê mấy ngọn đèn màu

Đường băng rên xiết những câu chia lìa

Mai người về đến bên kia

Biết chăng có kẻ nhớ kìa hay không


Sac2002

VÌ ANH NHỚ EM

Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2024


Anh biết em rất buồn

Bởi vì anh linh cảm

Mỗi lần tim anh đau

Anh biết em nhớ anh


Anh cũng không thể hiểu

Mỗi lần anh nhớ em

Tim anh như lửa đót

Thức trắng suốt đêm dài


Cố nhân giờ nơi đâu

Ta uống mãi chén sầu

Những đêm dài buồn tẻ

Con tim này quặn đau


Tình xưa còn vương vấn

Nỗi nhớ về mỗi đêm

Ta hoang vu cõi mộng

Biết khi nào gặp nhau


Thiên hà bao la rộng

Có hàng tỷ vì sao

Tại sao mình gặp gỡ

Để bây giờ cách xa


Nhân duyên hay định mệnh

Bắt ta phải gặp nhau

Tình lóe lên vụt tắt

Để ta hoài ngóng trông


Giữa mênh mông trời rộng

Vì sao nào là em

Hãy giúp cho ta biết

Mà ngước nhìn mỗi đêm


Hỡi những vì sao nhỏ

Giữa bầu trời bao la

Hãy cho ta hỏi chút

Sao nào chiếu tình ta


Sau bao năm cách trở

Người còn có nhớ ta

Hay chỉ ta luôn nhớ

Một bóng hình người ta


Nhớ lúc ta mới gặp

Chỉ vừa nhìn đã yêu

Hai con tim thổn thức

Tình như tự kiếp nào


Thời gian qua nhanh quá

Ta tưởng chừng như mơ

Bỗng dưng mình xa cách

Anh ngỡ ngàng xót xa


Biết tìm đâu bây giờ

Một tấm lòng tử tế

Một trái tim chung tình

Một bạn đời tri kỷ


Trăng ơi sao buồn thế

Hôm nay màu nhạt nhòa

Ánh vàng buông nhung nhớ

Phải chăng trăng nhớ ai


Trăng vàng khơi nỗi nhớ

Bóng người khuất dần xa

Tình đang bao nồng ấm

Bỗng một ngày biệt ly


Mối tình đầu dang dở

Biết bao nước mắt tuôn

Phải chăng là duyên phận

Hay lòng người đổi thay


Rồi mai ai còn nhớ

Những ký ức năm nào

Chỉ mình ta cô quạnh

Cùng với ánh trăng tà


Người xưa xa xa mãi

Nhân gian còn gì vui

Những đêm dài thao thức

Nuốt nỗi sầu vào tim


Ngày tháng trôi nhanh quá

Như mới vừa hôm qua

Hơn mười năm cách biệt

Anh tỉnh giấc mơ dài


Ai ngờ mình ly biệt

Mối tình đầu dở dang

Từng đêm anh nuốt lệ

Thương thân em một mình


Chốn xưa anh quay lại

Vẫn con đường năm ấy

Những hàng quán một thời

Mà bóng em nay đâu


Tình mình còn vương vấn

Chắc mình vẫn thương nhau

Hẹn em ngày hội ngộ

Mình khóc suốt đêm thâu


Trăng ơi trăng có biết

Bây giờ em nơi đâu

Tình xưa còn hay mất

Để ta ôm hoài mong


Nếu như trăng có biết

Xin hãy nhắn dùm ta

Tấm chân tình xưa ấy

Một đời ta khắc ghi


Vẫn con đường năm ấy

Vẫn ánh trăng thuở nào

Chốn xưa bây giờ khác

Em đang ở nơi đâu


Có phải chăng duyên cạn

Nên đôi mình chia xa

Hay ông trời thử thách

Lòng chung thủy đôi ta


Chắc em buồn nhiều lắm

Anh nào có vui gì

Những đêm dài hun hút

Ta có còn trông nhau


Đêm nay anh lại buồn

Đã bao năm anh buồn

Bởi tình mình dang dở

Tủi thân mình đắng cay


Anh biết em thương anh

Tuôn bao dòng nước mắt

Nỗi đau xé ruột gan

Những đêm dài cô quạnh


Anh đi tìm em mãi

Không biết em nơi đâu

Nhiều đêm dài nhung nhớ

Con tim hoài quặn đau


Tình mình còn không nhỉ

Tại sao tim anh đau

Nhớ nhung hoài không dứt

Người yêu có hay không


Anh nhớ em nhiều quá

Không biết phải làm sao

Chỉ biết nhìn trăng sáng

Tưởng tượng bóng em về


Đường khuya mình anh bước

Một nỗi sầu không tên

Trăng vàng khơi ký ức

Một mối tình đắng cay


Đèn đêm buồn hiu hắt

Gió lạnh buốt đôi tay

Mưa phùn tung giọt đắng

Nước mắt kẻ không nhà


Thấm thoát đã mười năm

Chữ tình còn vương vấn

Chữ tình chưa uống cạn

Cả một đời đau thương


Thế nhân nào ai hiểu

Chữ tình kia là gì

Chỉ ai yêu mới biết

Vì sao tình đắng cay


Nhân duyên là nó thế

Nếu ta gặp sai người

Dù có đang bên cạnh

Sớm muộn rồi cũng xa


Đã là duyên tiền định

Ta sẽ gặp đúng người

Dù là đang cách biệt

Rồi sẽ tìm về nhau


Trời bày ra nghịch cảnh

Chẳng qua thử lòng người

Ta vững tâm bền chí

Mọi chuyện sẽ thành công


Ai đã từng phải khóc

Đều sẽ hiểu cuộc đời

Ta vượt qua giông bão

Để tìm về yêu thương


Em và anh đều sai

Vì mình yêu nhiều quá

Thương nhau không toan tính

Nên bây giờ khổ đau


Anh nuốt bao cay đắng

Thương thân em một mình

Bước đường đời vất vả

Những đêm buồn cô liêu


Em nặng mang u sầu

Cũng vì thương nhớ anh

Tình mình còn mãi đó

Hẹn em ngày chung đôi


Làm sao xua nỗi nhớ

Quên được người trong tim

Không cách nào quên được

Vì em là hồn ta


Tình yêu của đôi mình

Chắc chắn là duyên nợ

Bởi vì đã nhiều năm

Anh vẫn hoài thương nhớ


Mình đã từng rất yêu

Mình đã từng nhớ nhau

Mình từng chung mơ ước

Bây giờ mình khổ đau


Tình yêu ta bắt đầu

Từ một ngày định mệnh

Anh không thể nào hiểu

Tại sao mình yêu nhau


Em như một thiên thần

Bước ra từ cổ tích

Tâm hồn em cao thượng

Trái tim giàu yêu thương


Chúng ta chưa chia tay

Nhưng dường như kết thúc

Đôi khi anh tự hỏi

Tình mình đến từ đâu


Phải chăng tình đã hết

Hay trời thử lòng ta

Phải qua nhiều cay đắng

Hạnh phúc mới bền lâu


Những dư âm còn đó

Sao có thể nào quên

Một mối tình kỳ lạ

Nỗi đau đến suốt đời


Chỉ hai ta mới hiểu

Mình yêu nhau thế nào

Bao nhiêu người vô ý

Họ đã làm mình đau


Em ơi vì hờn gen

Tình yêu mình tan vỡ

Bởi do anh ích kỷ

Cũng vì quá yêu em


Ân tình kia chưa hết

Nhưng tim anh xót xa

Bây giờ ta cách biệt

Nỗi đau này không nguôi


Tình yêu đâu dễ có

Phải là duyên của trời

Nên sao ta tùy tiện

Xem nó như trò chơi


Tình nào không đau khổ

Tình nào chẳng đắng cay

Chỉ có tình giả tạo

Mới dễ dàng chia tay


Những đêm dài không ngủ

Nước mắt cay tuôn trào

Vì sao mình đau khổ

Tình yêu kia là gì


Ai còn trong tim ai

Hay chỉ mình ta nhớ

Một nỗi đau âm thầm

Tàn phá trái tim ta


Một tình yêu sét đánh

Trời giáng xuống hai người

Yêu thương và cay đắng

Đớn đau suốt một đời


Nhân duyên kia ai tạo

Cớ sao mình gặp nhau

Rồi khiến xui trắc trở

Hay là số mệnh rồi


Chúng ta chưa muốn quên

Vì không thể nào quên

Làm sao ta lại quên

Có gì mà phải quên


Có thể quên em không

Nếu như anh muốn quên

Nhưng anh quên không được

Thế nên anh không quên


Mỗi lần nghĩ về em

Con tim anh thắt lại

Toàn thân như lửa đốt

Nước mắt lại trào ra


Hai con người xa lạ

Tại sao lại thương nhau

Một lần tình vương vấn

Nỗi đau suốt một đời


Em không là trở ngại

Mà tại anh vô tâm

Nên khiến em đau khổ

Anh đã quá sai rồi


Bây giờ dù luyến tiếc

Anh biết đã muộn màng

Biết làm sao được nữa

Nỗi đau đến suốt đời


Em đang ở nơi đâu

Để anh tìm em mãi

Em hãy cho tín hiệu

Để mình nhận ra nhau


Em là viên ngọc quý

Trời ban tặng cho anh

Tại anh không biết giữ

Nên vô tình đánh rơi


Mình hãy cứ yêu nhé

Dù cho không gặp nhau

Đến răng long đầu bạc

Đến muôn vạn kiếp sau


Anh thì sao cũng được

Bởi mệnh số vậy rồi

Chỉ lo em yếu đuối

Trước phong ba cuộc đời


Hãy bình an em nhé

Anh mong em bình an

Anh chỉ mong có vậy

Luôn bình an nhé em


Anh bây giờ lãnh cảm

Giữa dòng đời vô thường

Ôm mối tình ngang trái

Giữ đớn đau một mình


Anh chỉ còn mơ ước

Cuộc đời em bình an

Anh thì sao cũng được

Mặc số kiếp an bài


Chỉ mong em bình an

Luôn bình an em nhé

Trời cao kia mới hiểu

Tình anh giành cho em


Linh hồn của đôi ta

Đã hẹn nhau bao kiếp

Đến kiếp này gặp nhau

Để hoàn thành kết nối


Vũ trụ đã thông báo

Những tín hiệu lạ kỳ

Anh cũng luôn linh cảm

Em đang đến rất gần


Chắc đây là định mệnh

Trời cao thử lòng ta

Nên bày ra ngang trái

Để hạnh phúc lâu bền


Anh xin em đừng khóc

Đau nhói trái tim anh

Tình mình tuy cách trở

Nhưng ta sẽ thành đôi


Em ráng chờ anh nhé

Bởi dòng đời phong ba

Khi qua cơn giông bão

Anh sẽ đón em về


Anh vẫn luôn tin rằng

Tình mình chưa kết thúc

Nó vẫn còn âm ỉ

Chờ ngày lại bùng lên


Anh thấy em rất gầy

Chắc là vì nhung nhớ

Đôi mắt buồn sâu thẳm

Nụ cười nhiều truân chuyên


Tình mình còn ở đó

Nó chưa hề nguôi đi

Ráng chờ thêm chút nữa

Hai ta lại bên nhau


Tình mình chưa hề cũ

Bởi mình còn thương nhau

Dù bao năm cách biệt

Ta vẫn còn tìm nhau


Chỉ sợ mình bỏ cuộc

Ta quay lưng với nhau

Nếu thủy chung một dạ

Sẽ là tình trăm năm.


Bao nhiêu năm lỡ hẹn

Cũng bởi vì hư danh

Nay danh kia không có

Tình cũng chỉ còn mơ


Đừng đi đâu em nhé

Anh sẽ đến nhà em

Chuyện xưa ta xếp lại

Tình yêu mình tái sinh


Cứ chờ anh em nhé

Vì đây là nhân duyên

Nên kiếp này mà lỡ

Ta lại tìm kiếp sau


Ý trời bày như thế

Lần này mình gặp nhau

Ta lau khô nước mắt

Nửa cuộc đời an yên.

TRẦM MẶC

 

Lờ mờ ánh điện vàng hoe

Dáng ngồi thơ thẩn ngoài hè trăng soi

Loay hoay suy nghĩ tìm tòi

Đầu bù tóc rối lôi thôi cả người


Vào ra hết ngược lại xuôi

Vò đầu bứt tóc xong rồi ngẩn ngơ

Ngó nghiêng vẻ mặt thẫn thờ

Rã rời phờ phạc ngu ngơ ánh nhìn


Cuống cuồng tay viết linh tinh

Vẽ nhăng vẽ cuội những hình vu vơ

Tưởng khôn nhưng hóa ra khờ

Dại hồn thất thểu ất ơ tính tình


Quay cuồng tính toán linh tinh

Dùng dằng không dứt khiến mình lún sâu

Hoang mang van vái kêu cầu

Cùng đường bí lối buông câu chán đời


Bềnh bồng tâm trạng chơi vơi

Trăng soi bóng đổ phận người u mê

Thân mang tội lỗi ê chề

Dư âm dằn vặt lê thê tháng ngày


Tự ti mặc cảm mình thay

Rượu cồn hành hạ đọa đày tấm thân

Cô đơn giày xéo tâm thần

Đắng cay dồn nén khiến thân mệt nhoài


Say nhưng chẳng thể nguôi ngoai

Than van bao nỗi u hoài đâu đâu

Ngồi trong xó xỉnh gục đầu

Trăng tàn, một mảng đêm thâu bao trùm.


Duy Sắc 2008

TRẦM CẢM (tuyệt vọng)

 

Loanh quanh đi lại trong phòng

Đọc dòng tin nhắn rồi xong lại ngồi

Vật vờ suy nghĩ xa xôi

Mắt nhìn đờ đẫn bồi hồi mông lung


Nghe qua tiếng động hãi hùng

Giật mình hoảng loạn lạnh run cả người

Nhe răng toe toét cười tươi

Nói năng vớ vẩn với người trong mơ


Trầm ngâm nghĩ ngợi hàng giờ

Cười cười nói nói ngu ngơ một mình

Lâu lâu giật thót cả tim

Khi nhìn thấy một bóng hình tưởng ai


Thở dài xong lại nằm dài

Không ăn không uống mặc ai nói gì

Ngẹn ngào lệ ướt hàng mi

Tim đau từng đợt người thì nóng ran


Dung nhan cứ thế phai tàn

Thân hình gầy rộc khô khan cả người

Bần thần thất vọng không nguôi

Tự ti mặc cảm trong người trào dâng


Bủa vây cay đắng tầng tầng

Bi quan chán nản trách thân, hận đời

Cười xong nước mắt lại rơi

Trừng trừng hai mắt nhìn trời trân trân


Thất thần xong lại định thần

Thương thân rồi lại ngàn lần trách thân

Bất cần nhưng lại rất cần

Khóc trong quằn quại cười ngân tiếng cười.


Duy Sắc 2008

HOA XOAN ĐẦU NGÕ

 

Tàn đông lún phún mưa xuân

Cụ già bàn tán hội gần hội xa

Xuýt xoa con lợn đàn gà

Giành tiền, trữ thóc để ra Tết dùng


Trâu già gặm cỏ ung dung

Trên đê diều sáo lướt cùng gió mây

Phường chèo hát tập mỗi ngày

Ông từ nghếch mắt ngất ngây đứng nhìn


Nụ xoan e ấp bé xinh

Nam thanh nữ tú tỏ tình bên sông

Xuân về én lượn đầy đồng

Hoa lau lưu luyến mùa đông xa rồi


Chợ phiên toe toét cười vui

Trẻ con vòi vĩnh đua đòi hơn thua

Chúng lông nhông chạy chơi đùa

Tung tăng nhún nhảy búa xua quanh làng


Quê mình mấy độ xuân sang

Mỗi mùa lại thấy rõ ràng đổi thay

Văn minh phát triển từng ngày

Máy cày bình bịch đã thay trâu già


Thèm sao mùi vị dâu da

Thuở xưa nũng nịu xin bà mua cho

Dạo này vắng tiếng giã giò

Bánh chưng bán sẵn khỏi lo phải làm


Nhà tường, ngói đỏ phát ham

Đường bê tông hóa đã làm rộng hơn

Không còn ánh điện chập chờn

Trăng xưa nay đã tối hơn điện đường


Bao năm biền biệt cố hương

Xuân này bỡ ngỡ nẻo đường tre xanh

Nhìn hoa xoan trắng trên cành

Mưa phùn ướt áo mong manh phong trần.


Duy Sắc 2008

TRĂNG SOI KHUNG CỬA

 

Chiều hôm vàng vọt hoàng hôn

Gió hiu hiu thổi ngoài cồn lá bay

Trâu già lững thững đường cày

Em đan chiếc áo luôn tay đợi người


Nụ cười hạnh phúc còn tươi

Hoa cài mái tóc của người từng trao

Tình nhen nhúm những ngọt ngào

Đôi tim chộn rộn biết bao đêm trường


Tóc mùi bồ kết tỏa hương

Bồn chồn em ngóng cuối đường xa xa

Cách đâu cũng mấy nóc nhà

Tưởng chừng đôi lứa cách xa muôn trùng


Em nhìn hoa nghĩ lung tung

Lục Bình tim tím thủy chung sắc màu

Bồi hồi ngó trước ngó sau

Vô tình kim chích em đau nhói lòng


Máu rơi mấy giọt long tong

Em đi lui tới mấy vòng suy tư

Nghĩ sao người vẫn chần chừ

Năm nay em đã gửi thư mấy lần


Em đi lảo rảo ra sân

Đêm vừa sập xuống tối dần mặt sông

Trăng trôi trên nước bềnh bồng

Đèn đêm soi bến mặt sông vắng thuyền


Nhớ lần xem bói nhân duyên

Em nghe thầy phán luyên thuyên thế này

Rằng là duyên nghiệp chính đây

Hai người ân oán kiếp này gặp nhau


Nghĩ xong em thấy nhức đầu

Thất tha thất thểu về sau hiên nhà

Một hồi em lại quay ra

Đi lui đi tới rất là đăm chiêu


Hôm nay em nghĩ thật nhiều

Tự nhiên cảm thấy tình yêu xa vời

Nguôi dần thèm muốn đi chơi

Bởi vì không gặp lâu rồi mấy năm


Em vào lấy võng ra nằm

Đưa qua đưa lại nhìn trăng soi thềm

Sương rơi nặng hạt về đêm

Em cầm chiếc áo ra thềm ném đi


Em như linh cảm chuyện gì

Hai hàng nước mắt ướt mi lăn dài

Người ta giờ đã bên ai

Tại sao bao tháng năm dài lặng im


Loay hoay em đứng dậy tìm

Những hình ảnh, với thước phim ngày nào

Hai người hạnh phúc làm sao

Mộng uyên ương ấy ngọt ngào biết bao


Đi ra xong lại đi vào

Em ngồi bó gối nhìn sao trên trời

Ngờ đâu mưa trút một hơi

Em lên nằm võng nhìn trời mưa tuôn


Ba em nhìn thấy em buồn

Hỏi rằng con tính ở luôn vậy à

Tội gì phải lụy người ta

Người ta nào biết con là ai đâu


Em rằng đây mối tình đầu

Hai người từng đã trao câu nguyện thề

Nếu không nên nghĩa phu thê

Một trong hai sẽ khó bề sống yên


Ba nghe xong hoảng hồn liền

Trời ơi hai đứa bị điên cả rồi

Lời kia nó ám cho coi

Thế nào mai mốt khổ đời tụi bay


Em rằng về cái chuyện này

Chẳng qua lời nói gió bay ba à

Thời gian rồi sẽ phôi pha

Mỗi người một ngả, ai mà nhớ đâu


Ba rằng đây mối tình đầu

Đó là duyên nợ từ lâu lắm rồi

Nếu như duyên phải chia đôi

Cả hai đứa sẽ cả đời khổ đau


Em rằng ba chớ lo rầu

Con làm con chịu nào đâu sợ gì

Tình này mà có biệt ly

Số hai đứa vậy có gì phải lo


Ba rằng con quá hồ đồ

Nhưng thôi đã vậy tùy cho ý trời

Con lo ăn uống nghỉ ngơi

Coi chừng cảm lạnh vì trời đang mưa


Gió bay rơi chiếc lá dừa

Mấy bông thiên lý bị mưa nên tàn

Độ ba mươi phút mưa tan

Trăng soi khung cửa ánh vàng hắt hiu.


Duy Sắc 2009

GIÓ CHIỀU LỒNG LỘNG

 

Lao xao lá động gió lay

Chiều tàn man mác hàng cây rì rào

Lão già đứng hát ngêu ngao

Mấy lời vọng cổ dạt dào tình quê


Xà lan ỳ ạch nặng nề

Đò ngang ế khách chán chê cắm sào

Bến sông bọn trẻ nhao nhao

Chúng đùa chúng chạy ào ào cả lên


Bên kia phố đã lên đèn

Bên này bụi rậm tối đen lùm xùm

Phố cao sang nhạc tùm lum

Xóm bờ sông, vũng nước bùn muỗi bay


Nhà nghèo thắp ngọn đèn cầy

Khói lò mù mịt mắt cay sè sè

Dân đi chích cá bơi ghe

Mong đêm nay sẽ đem về bội thu


Gió sông thổi rát ù ù

Nhà sàn ánh điện âm u lờ mờ

Điệu đàn ai gảy buồn so

Mấy dân anh chị chơi trò đỏ đen


Lời qua tiếng lại lèm bèm

Những câu chửi đổng đã quen thói rồi

Cãi nhau chí chóe chẳng thôi

Hùng hùng hổ hổ xong rồi đánh nhau


Vợ chồng trách móc đủ màu

Đồng tiền bát gạo làm đau đớn đời

Con thơ nheo nhóc loi nhoi

Tương lai không biết rồi đời ra sao


Gió đưa những tiếng kêu gào

Gió lay động đến nỗi đau phận người

Gió xô dòng nước hoài trôi

Gió lồng lộng thổi mây trời làm mưa.


Duy Sắc 2008

PHƯỢNG ĐỎ

 

Phượng này màu đỏ hồng tươi

Cây lâu năm đã bao người chăm nom

Đỏ này là đỏ sắt son

Không như loại phượng màu hồng nhuộm qua


Gió mưa Phượng chẳng phai nhòa

Vẹn nguyên sắc thắm dù qua bão bùng

Đất cằn cây vẫn kiên trung

Rễ vươn sâu đến mọi tầng đất sâu


Phượng dung dăng những tình đầu

Giỏ xe em đựng bao câu thơ tình

Ép hoa trong vở trắng tinh

Tuổi hồng ký ức giữ gìn giấc mơ


Phượng chưa phai sắc bao giờ

Màu hoa phượng đỏ đơn sơ chân thành

Nhập nhòe đèn phố đỏ xanh

Phượng luôn rực rỡ trên cành rất riêng


Dù ai đi khắp mọi miền

Hè sang lại nhớ mái hiên phượng hồng

Nhớ con đò nhỏ ven sông

Tiễn đưa bao lứa tuổi hồng sang sông


Phượng bay cánh mỏng hồng hồng

Câu thơ, điệu nhạc mênh mông trữ tình

Phượng yêu màu áo học sinh

Trường tan ngày ấy chúng mình yêu nhau.


Duy Sắc 2008

KẾ SÂU RỄ BỀN GỐC

 Bài thơ dựa trên lời của Đức Ngài Hưng Đạo Đại Vương Trần Quốc Tuấn


Dân là gốc rễ quốc gia

Dân nghèo báo hiệu Sơn Hà nguy vong

Vua, quan, dân chẳng đồng lòng

Đó là mầm họa thù trong, giặc ngoài


Quan hôm nay có chút oai

Nhưng quan không có lâu dài như dân

Một khi dân đã bất cần

Vua, quan, hoàng tộc bị dân loại trừ


Dân không đòi hỏi như vua

Dân mong phép nước luôn vừa lòng dân

Vừa là vừa ở tinh thần

Vừa cho cái bụng no ăn mỗi ngày


Đa phần dân rất thẳng ngay

Thật thà không biết giãi bày làm sao

Cho nên đói, khổ dân gào

Triều đình phải biết tính sao cho vừa


Dân nào dám sánh ngang vua

Nhưng vua cũng đã từng là dân lên

Muốn cho triều đại vững bền

Lấy dân làm gốc mới nên cơ đồ


Thuyền to ắt gặp sóng to

Dân như con nước đẩy cho con thuyền

Nước lên thuyền cũng lên theo

Nếu như nước loạn thủy triều sẽ dâng


Sưu cao, thuế nặng tầng tầng

Rồi đây sẽ khiến lòng dân oán hờn

Giặc Nguyên dòm ngó Giang Sơn

Dân không chung sức đồng lòng là thua.


Lý triều hưng thịnh mấy mùa

Là vì có những ông vua nhân từ

Dân thương dân ủng hộ cho

Hai trăm năm đến bây giờ cũng lâu


Vì dân là gốc hàng đầu

Triều đình mất gốc tìm đâu ra người

Giang sơn ly loạn đến nơi

Hỏi khi quốc biến ai người hùng anh ?


Duy Sắc 2008

HƯ CẤU HỊCH TƯỚNG SỸ DIỄN CA

 Trích lời Đức Thánh Trần Hưng Đạo Đại Vương


Bắc phương sử sách lưu tên

Những người trung nghĩa vào đền vang danh

Bởi do lòng họ trung thành

Dân tôn thờ bậc hùng anh lẫy lừng


Xưa nay ai dám tự xưng

Ta là tuấn kiệt đã từng xông pha

Tự cao công lớn hằng hà

Khinh vua, nghịch lễ vào ra triều đường


Kể công lao ắt tai ương

Phép vua không thể xem thường như không

Ỷ tài nhiều dễ bốc đồng

Tôn ti trật tự rồi trông thế nào


Người xưa lễ nghĩa đề cao

Cho nên có lắm anh hào trung lương

Kiên gan, anh dũng, ngoan cường

Xả thân bảo vệ quê hương không màng


Ta thường tới bữa quên ăn

Nửa đêm thức giấc ướt đầm mồ hôi

Trống sang canh điểm liên hồi

Nghe như trống trận ở nơi sa trường


Giặc Nguyên đe dọa biên cương

Vó câu rầm rập trên đường hành quân

Ai nghe cũng khiếp tinh thần

Đông, Tây muôn vạn con dân bỏ đời


Các ngươi phè phỡn ăn chơi

Mê an nhàn, thích những lời êm tai

Cầm ca hát xướng ngày ngày

Đỏ đen, cờ bạc vui say điếm đàng


Hỏi rằng giặc Thát kéo sang

Cựa gà sao lấy ra làm gươm đao

Thơ ca giúp được gì nào

Mẹo chơi bài bạc chắc cao lắm rồi


Toàn là thứ hủ bại thôi

Giặc sang chẳng lẽ lại ngồi khóc sao

Nam nhi nuôi chí anh hào

Mới là có khí phách cao hơn người


Ngoại xâm ắt phải đánh thôi

Bảo toàn quốc thể muôn đời mai sau

Dù cho có phải rơi đầu

Giữ gìn cương thổ chứ đâu sống hèn


Ta còn tông miếu tổ tiên

Công lao cha mẹ nuôi mình bao năm

Vợ, con, thân thuộc, xóm làng

Quyết tâm chống bọn xâm lăng bạo cường


Máu đào dâng hiến quê hương

Xông pha ra chốn sa trường hiểm nguy

Giữ từng tấc đất biên thùy

Đó là một đấng nam nhi anh hùng


Phải vì một mối thù chung

Đừng nên chia rẽ lạnh lùng tình thân

Động viên hăng hái tinh thần

Đồng tâm thì ắt mọi công việc thành


Bao năm tìm hiểu chiến tranh

Binh thư ta viết ra thành sách đây

Các ngươi theo phép tắc này

Rèn quân, luyện tướng sẽ hay vô cùng


Giữ cho vẹn tấm lòng trung

Để rồi tên tuổi sống cùng  nước non

Nước còn tất cả sẽ còn

Nếu như nước mất thì không còn gì


Sách đây hãy đọc qua đi

Binh thư yếu lược bàn về việc quân

Học cho sách ngấm dần dần

Đến khi hữu sự bản thân rất cần


Bằng không khi nước đến chân

Cuống cuồng nao núng tinh thần cả ra

Tham sanh quý tử ở nhà

Giặc mà bắt được chẳng ra hồn người


Ta cùng với lại các ngươi

Thù quân giặc Thát không trời đội chung

Quyết tâm chống giặc đến cùng

Một lòng Sát Thát cùng chung câu thề.


Duy Sắc 2004

QUAN ĐÀNG CHI ĐỊA

 

Quan đàng chi địa ở đâu

Vì sao dân thích kêu cầu khắp nơi

Quan không tồn tại trên đời

Vậy dân họ cúng quan xơi cách nào


Quan đàng chi địa là sao

Người ta giải thích thế nào về quan

Lạ thay tên gọi quan đàng

Còn về chi địa nó mang nghĩa gì


Quan thì cứ bảo quan đi

Tên sao nghe rất lạ kỳ khó nghe

Chắc là quan giống thằng hề

Người ta cười cợt hay chê cho vần


Quan nào dám sống vì dân

Quan đàng chi địa mới gần dân thôi

Quan quyền phần lớn đều tồi

Tham ăn tục uống chuyên hôi của người


Quan hèn trộm cướp như rươi

Quan mà hách dịch nhiều người khổ đau

Quan ngu vơ vét hàng đầu

Quan tâm nhân đức biết đâu để tìm


Quan cao không có liêm minh

Bảo sao quan thấp tưởng mình quyền cao

Quan nào cũng giống quan nào

Quan là phụ mẫu của bao dân thường


Quan gian bán rẻ quê hương

Rắp tâm phản trắc theo phường vong nô

Quan tài hay bị nghi ngờ

Quan liêu phá hoại dinh cơ từ từ


Phải đâu quan lại đều hư

Chắc là nguồn gốc đều từ chữ tham

Có câu bạo phát bạo tàn

Quan mà phát quá là quan sắp tàn


Quan đàng chi địa từ quan

Quan hư dân học dần dần từ quan

Từ trên xuống dưới một đoàn

Quan đàng chi địa là quan huyền quàn.


Duy Sắc 2010

CÁI TO VÀ CÁI NHỎ

 

Cái to là cái cần lo

Nhưng nhiều cái nhỏ nó to dần dần

Nhỏ như một cái kim châm

Nó đâm nó chích dần dần thủng to


Cái to sơ sểnh không lo

Để nhiều cái nhỏ đâm cho thủng dần

Khi mà đau hết toàn thân

Tức là to đã dần dần hoại thương


Nhỏ kia đừng có xem thường

Tích nhiều nó sẽ khuếch trương to dần

Để mà bảo vệ bản thân

Triệt tiêu cái nhỏ dần dần sạch đi


Nhỏ kia nó chẳng đáng gì

Triệt đi vài cái mất chi đâu nào

Cái to phải được đề cao

Còn ba cái nhỏ vứt vào rác thôi


Tưởng to là đã nhất rồi

Không đâu chỉ tưởng thế thôi dở rồi

Nhỏ mà không triệt tận nơi

Chúng liên kết lại to thời sẽ thua


Duy Sắc 2017

CHIỀU QUA VĂN MIẾU

 

Hoàng hôn đỏ ửng Hương Giang

Mây trôi bàng bạc mơ màng cố đô

Ngân nga ai cất điệu hò

Lời ca trăn trở nỗi lo dòng đời


Ngọ Môn nhuộm ánh chiều rơi

Vàng son lộng lẫy ngời ngời kiêu sa

Lầu xanh vẻ đẹp mặn mà

Lầu hồng gợi nét xa hoa một thời


Hoàng thành bề thế cơ ngơi

Cung son điện ngọc sướng đời đế vương

Dư âm bao khúc nghê thường

Cao sang tột bậc ai vương vấn hoài


Từ ngày hoàng đế rời ngai

Giã từ vương hiệu làm ngài thường dân

Để cho gia tộc bảo toàn

Tức là quyền bính đã trao đi rồi


ĐIều này do ý trời thôi

Cái vòng nhân quả đến hồi trả vay

Quốc gia nô lệ đọa đày

Đều do những kẻ tay sai hai lòng


Hoàng triều vốn đã suy vong

Làm gì còn dấu ấn rồng nữa đâu

Hay là ấp ủ trong đầu

Âm mưu phản loạn ẩn sâu ngấm ngầm


Văn thơ cùng với ca ngâm

Tiếc hoài những thứ dư âm tôi đòi

Đạo trời luôn mãi sáng soi

Không dung chứa kẻ phản nòi gia nô


Gió xuân thổi mát mặt hồ

Chiều qua Văn Miếu lá khô rụng đầy

Văn bia còn khắc ở đây

Ngợi ca lịch sử bề dầy chiến công


Súng kia tanh tưởi mùi đồng

Oai thần gì đó chẳng công trạng gì

Bày đầy ra đó làm chi

Phô trương ô nhục thời kỳ vong nô.


Kỳ đài đỏ thắm ngọn cờ

Quốc gia đổi vận là do mệnh trời

Bóng xưa đã tắt lịm hơi

Xem như tan biến theo thời thế thôi.


Duy Sắc 2006

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

BẤT CHẤP YÊU

Tác giả: Duy Sắc Nguyễn


Em có biết yêu chưa

Thế làm sao lại khóc

Yêu mà không cay đắng

Thì hạnh phúc ở đâu


Em đã yêu ai chưa

Từng đợi chờ mòn mỏi

Từng nhung nhớ bồn chồn

Từng suốt đêm ngồi khóc


Nếu em chưa yêu ai

Thôi thì mình yêu nhau

Ta tạo ra cảm xúc

Đau khổ và hy sinh


Mình yêu nhau em nhé

Ta chỉ giả vờ thôi

Anh phụ tình bội bạc

Em đoan chính thủy chung


Hay là em phụ anh

Bởi anh nghèo, nhụt chí

Em danh phận quyền quý

Anh mơ mộng hão huyền


Cách nào mình cũng sai

Yêu thế thì ra gì

Cả hai đều ích kỷ

Tình yêu sẽ rời đi


Thôi thì mình yêu lại

Ta chung thủy cùng nhau

Mặc cuộc đời giông bão

Bên nhau hết cuộc đời


Còn lại tùy ý trời

Mình cứ yêu em nhé

Đời là gì kệ nó

Bất chấp hết để yêu

THƠ THẨN

 Thẩn với lại thơ

Đầu cứ lơ mơ

Tình không hề có

Tưởng tượng làm thơ


Đúng là sống ảo

Mồm miệng ba hoa

Tình yêu ngớ ngẩn

Toàn bịa đặt ra


Thơ hay không thấy

Chỉ rác ngôn từ

Ngỡ mình hay chữ

Người cười kẻ ngu


Dốt học làm thơ

Cố tỏ vẻ mơ

Gọi là biết chữ

Cái mồm điêu ngoa.


Tác giả: Duy Sắc 2025

HẾT

 Tác giả: Duy Sắc


Khi mặt trời lặn 

Màn đêm sẽ về

Nếu mà cúp điện

Nhà ta tối thui


Khi mặt trời lên

Trời sẽ sáng dần

Nếu mà mưa lớn

Nước sông sẽ dâng


Khi mà mai nở

Xuân có thể về

Khi mùa hè đến

Phượng ra lắm hoa


Khi mình thao thức

Là yêu lắm rồi

Khi mà khóc lắm

Chia tay đến nơi


Sac2000

TỪ ĐÂY

Tác giả: Duy Sắc


Chiều nay mình chia tay

Anh đi về buồn thay

Em thì cười ngất ngây

Những nụ cười đắng cay


Trời buồn không mây bay

Hoang vu đồng cỏ may

Rượu uống hoài không say

Tâm hồn mình bay bay


Em đi về đâu đây

Anh cũng về đâu đây

Hai ta đi đâu đây

Tại sao mình ở đây


Thì ra mình chia tay

Ngày xưa cũng tại đây

Chúng mình từng nắm tay

Giờ giã biệt từ đây


Sac2002

ĐÊM ƠI SAO LẠI QUÁ DÀI !

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018


Lại thêm một cái đêm dài

Một đêm nữa lại thật dài bóng đêm

Đêm dài đến nỗi toàn đêm

Dài mà không hiểu rằng đêm nó dài

Vì sao lại gọi đêm dài

Chắc đêm nó vốn là dài từ xưa

Đêm nay cùng với đêm xưa

Không biết chúng có dài vừa bằng nhau

Hay cái dài trước, dài sau

Cái này dài trước, cái sau cố dài

Ôi sao có lắm đêm dài

Đêm nào đêm nấy nó dài vì sao

Đêm không trăng mới thấy sao

Nhiều sao nên thấy trời cao quá chừng

Đêm dài mà tối như bưng

Đêm đó có thể đêm rừng nguyên sinh

Đêm về mình nghĩ linh tinh

Biết bao nhiêu chuyện đời mình từng sai

Đêm nay không biết có dài

Để mình chuẩn bị thức dài cùng đêm

Đêm nay có vẻ dài thêm

Hình như là vậy vì đêm rất buồn

Đêm nay gió giật mưa tuôn

Ngoài trời đen kịt chắc buồn lắm đây

Đêm nay mình đợi gì đây

Mà sao lại thấy cứ ngây ngất buồn

Đêm nay ai nhớ ai hơn

Hay là chỉ nỗi cô đơn của mình

Đêm nay thấy dạ chênh vênh

Con tim quay quắt mối tình năm xưa

Đêm nay em đã ngủ chưa

Hay em đang nhớ tình xưa chúng mình

Đêm nay trong phút buồn tình

Anh đốt ký ức sạch sanh hết rồi

Đêm nay anh thấy mình sai

Tự nhiên lại đốt những bài thơ đi

Thơ kia nó có lỗi gì

Chẳng qua buồn quá đốt đi vậy mà

Đêm nay ai nhớ về ta

Đêm nay ta nhớ người ta rất nhiều

Đêm nay ta nhớ người yêu

Đêm nay ta nhớ những chiều bên em

Đêm nay lại nhớ dáng em

Đêm nay ta tưởng bóng em trở về

Đêm nay dài cứ lê thê

Đêm nay ta nhớ đam mê một thời

Đêm nay buồn quá trời ơi

Đêm nay không ngủ nhớ người phương xa

Đêm nay ta lại không nhà

Đêm nay ta vẫn la cà đường đêm

Đêm nay sao phố vắng đèn

Đêm nay ta lại tìm em một mình

Đêm nay đau xót cuộc tình

Đêm nay ta lại chênh vênh nỗi sầu

Đêm nay không biết em đâu

Đêm nay đúng thật đêm sâu cuộc đời

Đêm nay tâm trạng rã rời

Đêm nay tự hỏi ai người nhớ ta

Đêm nay đêm nữa lại qua

Đêm nay ta lại khóc òa nhớ em

Đêm dài là chuyện của đêm

Đêm mình vẫn phải làm thêm kiếm tiền

Đêm ta mơ mộng chốn tiên

Đêm ngon giấc ngủ, ưu phiền nguôi ngoai

Đêm chung của hết mọi loài

Đêm nào đâu của riêng ai kia mà

Đêm nay ai nhớ về ta

Đêm nay ta nhớ người ta vô cùng

Đêm nào còn giấc mơ chung

Đêm nay mơ đã đi cùng với ai

Đêm ơi đêm hãy cứ dài

Đêm để ta lại bắt đầu nằm mơ

Đêm hãy lắng đọng vài giờ

Đêm kéo trở lại giấc mơ đêm nào

Đêm thử một bữa xem sao

Đêm đừng hết để ta vào cõi mơ

Đêm ơi ta sẽ ngồi chờ

Đêm khoan đi nhé để mơ ta về

Đêm hãy cứ dài lê thê

Đêm đừng có để ngày về nhé đêm

Đêm à ta đã thấy em

Đêm nhìn kìa có dáng em vẫy chào

Đêm thấy em đẹp không nào

Đêm hãy phân tích tại sao thế này

Đêm dẫn em đến nơi đây

Đêm cho ta những phút giây mơ màng

Đêm mơ ta đến bên nàng

Đêm của đôi lứa nồng nàn yêu đương

Đêm vào một chốn thiên thường

Đêm mở cánh cửa dẫn đường cho ta

Đêm mơ ta với người ta

Đêm nay hạnh phúc trong ta lại về

Đêm say những phút đam mê

Đêm làm nhựa sống tràn trề căng lên

Đêm dài thêm nữa nhé đêm

Đêm mơ ta thấy có em bên mình

Đêm nay nặng nghĩa nặng tình

Đêm nay tóc rối môi xinh quyện vào

Đêm nay cảm xúc tuôn trào

Đêm nay ta lại chìm vào cõi mơ

Đêm nay lại gặp nàng thơ

Đêm nay mất ngủ bởi vì có em

Đêm làm chi mãi hả đêm

Đêm sao mà lại đến đêm mi về

Đêm khiến tâm trạng não nề

Đêm làm nhân thế tối tăm mịt mùng

Đêm hoang liêu cõi muôn trùng

Đêm phảng phất những tiếng gì than van

Đêm ngoài kia lắm sương tan

Đêm nghe như có ai đang thì thầm

Đêm hay là một cõi âm

Đêm sao có tiếng nguyệt cầm nỉ nôi

Đêm đen trùm kín cuộc đời

Đêm làm tội lỗi khắp nơi hoành hành

Đêm chỉ vẻn vẹn năm canh

Đêm khiến giấc mộng chưa thành hiện ra

Đêm côn trùng nó ngân nga

Đêm cho cuộc sống người ta mù mờ

Đêm nào ngon giấc để mơ

Đêm nào trăn trở bước đường mưu sinh

Đêm nào có phút yên bình

Đêm nào cho thấy biết mình là ai

Đêm nào nó cũng đều dài

Đêm nào cũng thế chẳng ai thể lường

Đêm đen trên mọi nẻo đường

Đêm ơi đêm hãy yêu thương mọi người

Đêm đừng giấu mất nụ cười

Đêm đừng cho tối những người khổ đau

Đêm đừng phân biệt nghèo giàu

Đêm đừng đem đến nỗi đau kiếp người

Đêm nay nó thật là dài

Đêm mai chắc nó cũng dài thế thôi

Đêm mốt chắc cũng thế rồi

Đêm tới chắc cũng dài thôi, đêm mà

Bao đêm trong cuộc đời ta

Bao đêm mình cũng đi ra đi vào

Bao đêm mình cũng chiêm bao

Bao đêm mình đã ngẹn ngào suy tư

Đêm nào thân xác mệt nhừ

Đam mê cháy bỏng còn dư âm hoài

Đêm nào inh ỏi lỗ tai

Gia đình cãi vã, lọ, chai văng đầy

Đêm nào hạnh phúc vui vầy

Nụ cười tròn trịa nở đầy vành môi

Đêm nào lo toát mồ hôi

Điện thoại đòi nợ liên hồi chuông reo

Đêm nào lo lắng cái nghèo

Đồng lương ít ỏi bỏ heo để giành

Đêm nào cầu khẩn lòng thành

Thánh thần phù hộ cho nhanh sang giàu

Đêm nào thang thuốc ốm đau

Người thân săn sóc đượm màu yêu thương

Đêm nào lang bạt ngoài đường

Một mình đi khắp phố phường ngắm trăng

Đêm nào không tiếng nói năng

Ngôi nhà trống vắng, đầu căng nỗi buồn

Đêm nào nước mắt cứ tuôn

Soi gương cảm nhận một gương mặt gầy

Đêm nào tình nghĩa tràn đầy

Tinh thần hưng phấn để xây gia đình

Đêm nào mơ mộng cuộc tình

Để rồi ta tự trách mình cô đơn

Đêm nào không tiếng dỗi hờn

Ta ngồi thèm muốn những cơn kêu gào

Đời còn đêm biết là bao

Biết có đêm nào ta hết là đêm

Đêm về lắm mộng vào thêm

Ta mơ gì mãi cả đêm lẫn ngày

Lại đêm nữa cũng rất dài

Có vẻ như sẽ bằng hai đêm liền

Sao đêm cứ nối tiếp liền

Mà đêm cứ mãi triền miên thế này

Đêm qua với lại đêm nay

Đêm nào đêm nấy toàn là bóng đêm

Đêm thì chắc chỉ có đêm

Mà đêm sao lại cứ đêm không ngày

Cứ đêm là tối mặt mày

Đêm ơi đêm hỡi gét mày quá đi

Đêm rồi đêm nữa làm gì

Đêm nào cũng vậy không khi nào ngày

Đêm qua chẳng khác đêm nay

Đêm nay cũng giống đêm ngày hôm sau

Đêm nào cũng hệt như nhau

Tại sao đêm lại giống nhau quá chừng

Đêm có khác ngày gì chăng

Hay ngày cũng giống y chang đêm dài

Ngày thì có ánh mặt trời

Đêm lại không thấy mặt trời ở đâu

Đêm ngày chắc cũng giống nhau

Ngày trước rồi lại tiếp sau đêm dài

Đêm dài thì cứ thế dài

Ngày đêm nó có độ dài như nhau

Đêm dài còn gọi đêm thâu

Ngày dài thì gọi ngày sầu lê thê

Đêm ngày nối tiếp ê chề

Đời người quanh quẩn đêm về ngày đi.

Đêm ơi có bí mật gì

Đêm loanh quanh mãi làm chi cho buồn

Đêm nay gió mát trời trong

Đêm nay uống chén rượu nồng cô đơn

Đêm nay không tiếng dỗi hờn

Đêm nay chỉ có tiếng đờn tri âm

Đêm nay mình thú ca ngâm

Đêm nay ta lại âm thầm nhìn sao

Đêm nay lại nhớ đêm nào

Đêm nay nỗi nhớ tuôn trào từng cơn

Đêm nay đèn điện chập chờn

Đêm nay ta uống hết cơn mưa sầu.


#tho,#thohayvietnam,#thotinh,#thoduysac,#thohay,#thohai,#vanhoc,#thotinhchoem,#thocavietnam,#thovacuocsong,#thomoi,#nhathotre,#thocodien,#thohiendai,#thohaiku

TÌNH BẠN MẠNG

 Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Bạn bè mới đó cười rôm rả

Nay lại chặn nhau cạch nhau ra

Chẳng lẽ trước nay là cơ hội

Xem có cậy nhờ được gì không


Đôi khi cái hiểu quan trọng lắm

Hiểu ứng xử đời, hiểu nhân sinh

Chặn rồi là nghỉ chơi vĩnh viễn

Xem như trong đời ta mất nhau


Tội gì phải chặn trên cõi mạng

Hay chặn để đi nói xấu người

Bảo rằng người ấy là không tốt

Bởi họ từng làm trái ý ta


Từng thương từng hẹn từng mơ ước

Nay chặn nhau rồi giống chưa quen

Vậy tình ngày đó là tình giả

Ta giả nên người cũng giả ta


Dù sao tình cũng từng thắm thiết

Có chặn hay không cũng thế thôi

Hay là tình ấy là xé nháp

Ta kiếm tình sau sẽ tốt hơn

NGƯỜI TA CÓ NHƯ TA

 Tác giả: Nguyễn Duy Sac


Chợp mắt tỉnh ra thấy mình già

Hơn nửa cuộc đời vẫn bôn ba

Nợ đời còn vẫn chưa trả hết

Lủi thủi đêm về chỉ mình ta


Loanh quanh thất thểu ở trong nhà

Bè bạn bây giờ cũng lánh xa

Chỉ còn chai rượu luôn bên cạnh

Sáng xỉn, chiều say, mộng trăng hoa


Không tiền nên chẳng dám la cà

Ra đường cũng chỉ uống nước trà

Mì gói cũng là hàng xa xỉ

Nhìn bát cháo lòng dãi nhỏ ra


Ngán ngẩm làm sao cuộc đời ta

Hám danh nhưng lại chẳng tài ba

Hám lợi nhưng thân thì lười nhác

Cái mồm soen sóet chuyện ba hoa


Yêu rồi đi làm khổ người ta

Phụ tình mang bao tiếng xấu xa

Thật uổng bao năm công đèn sách

Gây bao đau khổ đến mẹ cha


Một thời đàng điếm chốn xa hoa

Ra vẻ ta đây cũng oách mà

Bây giờ chui rúc trong xó bếp

Chẳng người, chẳng ngợm giống người ta

THẦN GIAO CÁCH CẢM

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Ta có còn nhau không

Chắc là còn ký ức

Buồn vui xen lẫn lộn

Đớn đau và giận hờn


Ta có mất nhau không

Chắc là không thể mất

Duyên kia chưa có dứt

Nên ta còn nhớ nhau


Có một thứ tình cảm

Nó kỳ lạ vô cùng

Là thần giao cách cảm

Kết nối người từ xa


Khi mình nhớ người ta

Cả thân người cứ nóng

Bồn chồn và lo lắng

Thấp thỏm mãi không ngừng


Chuyện này là có thật

Hai người ở cách xa

Mỗi khi ta nhớ họ

Tức là họ nhắc ta


Vật lý gọi là sóng

Khi tần số có chung

Cả hai cùng bắt nhịp

Giao động một băng tần


Đức Phật bảo là Duyên

Sợi dây vô hình đó

Nó kết nối hai người

Không cách nào tách được


Thế gian nhiều chuyện lạ

Thật khó hiểu vô cùng

Tại sao hai người dưng

Lại thương nhau thắm thiết.