Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Phong Trào. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ Phong Trào. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

BIỂN XANH LẠI HOÁ NƯƠNG DÂU

 

"Con ơi nhớ lấy câu này

Cướp đêm là giặc cướp ngày là quan"

Làm quan ai cũng đều gian

Nhưng quan với giặc có phần khác nhau

Quan vốn từ dân chứ đâu

Họ hàng chú bác cùng nhau trong làng

Quan cho cả họ vẻ vang

Giặc thì tàn phá xóm làng nát tan

Họ nào chẳng muốn làm quan

Khi được chức tước đều tham cho mình

Quan tốt thì họ hiển vinh

Quan xấu sẽ bị dân mình tẩy chay

Chuyện thường từ xưa đến nay

Nên con cứ giỏi có ngày thành quan

Gian là cái chuyện phải gian

Nhưng gian có lúc phải cần ngu ngơ

Phải biết giả bộ ngó lơ

Phải biết những lúc dại khờ vô tâm

Phải biết có lúc như hâm

Của ăn nhưng chớ có cầm trong tay

Ăn khéo thì sẽ no dai

Vụng về hống hách cái tai nó tìm

No rồi nên biết nằm im

Chia sẻ chút ít để tìm tiếng thơm

Tặng người nghèo khổ bát cơm

Như thế người khác biết ơn của mình

Chẳng ai không sống cho mình

Kẻ tìm cái lợi, người tìm cái danh

Chữ quan luôn có mùi tanh

Thế nên quan cứ tranh giành hại nhau

Chẳng ai tốt lành gì đâu

Biển xanh lại hoá nương dâu mấy hồi.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018

BÁN Ế QUÁ

 

Dạo này đất bán là rất khó

Bởi thiên hạ giờ chẳng còn tiền

Chẳng ai ngu bỏ vài chục tỷ

Để mua vớ vẩn mớ đất hoang


Có tiền mua đất là rất dại

Lúc hết tiền tiêu cạp đất ăn

Bán cao thì chẳng ai thèm ngó

Bán lỗ thì ngồi tiếc mất tiền


Nên cứ có tiền là chắc nhất

Thích ăn món gì là cứ ăn

Ốm đau vào viện không phải sợ

Cứ ném tiền ra bác sĩ lo


Mình làm cò đất nên mình hiểu

Chẳng qua nói dóc để khách mua

Ai dại đầu tư thì phải chịu

Mua mớ đất hoang, nợ cả đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2024

THƯ TÌNH INTERNET

 

Em có biết không ?

Anh thương em nhiều lắm

Nhưng đôi khi phải tự dằn lòng

Anh không biết là tình đôi ta có thật

Tự nhiên giờ cứ thấy nhớ mong

Anh không biết nói sao được nhỉ

Hay là mình ảo tưởng có khi


Em có biết không ?

Chiều mưa to buồn lắm

Mưa trôi đi nhiều những nỗi buồn

Mưa như thể trời không bao giờ hết nước

Mưa cho buồn quán xá vắng tanh

Mưa tàn bạo dập vùi hoa lá

Mưa làm anh càng nhớ em nhiều


Em có thấy không ?

Hoa đang rơi nhiều lắm

Hoa bay đi theo nước mắt anh

Hoa tàn tạ dìm mình trong dòng nước ngập

Hoa bay như vừa vỡ cuộc tình

Hoa kia đâu nào có tội tình

Hoa gãy rụng vì mưa tàn nhẫn


Em này em ơi !

Nếu duyên ta không có

Tại làm sao mình quyến luyến nhau

Nhìn bỡ ngỡ ,ta cúi đầu khi đối mặt

Ngại ngùng khi xem những dòng tin

Cả đôi ta chắc đã có ý tình

Nhưng e ngại giữ lời chưa nói


Nguyen Duy Sac 2018

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2026

GÀ MÁI TƠ


Trống choai tiếng gáy rất ra oai

Cả ngày lủi thủi chỗ bờ khoai

Ve vãn mấy cô gà mới lớn


Mái tơ rất thích ngắm trống choai

Nghe tiếng gáy vang là rất khoái

Cục tác cục ta thấy mủi lòng


Gà già lẩn thẩn cứ loai nhoai

Hết sức nên nằm trơ mắt ếch

Mặc cho lũ trẻ chúng làm oai


Giậu bên có đám chó loai choai

Nge con gà gáy nên chúng oải

Cả đám xúm vào đánh trống choai


Anh hùng nào sợ bọn khác loài

Tả xung hữu đột đầy dũng khí

Nhưng mà yếu thế ngã sõng soài


Mái tơ cục tác kêu oai oái

Thương thân và buồn cho anh trống

Đau buồn bới nát cả bờ khoai


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2013

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

CÂU CHÚC MỖI NGÀY

 

Kính chúc quý cô bác

Quý anh, chị, các em

Mỗi ngày đều hạnh phúc

May mắn và bình an


Chúc cho đời an nhàn

Công danh nhanh thành đạt

Phước đến và họa đi

Tài , lộc luôn ổ định


Chúc sức khỏe dồi dào

Bệnh tật tiêu tan hết

Tai qua và nạn khỏi

Gặp hung sẽ hóa lành


Chúc cuộc đời bớt khổ

Không còn nước mắt tuôn

Chúc tình người bền chặt

Thương yêu nhau chân thành


Chúc mỗi ngày như vậy

Ai cũng có niềm vui

Ta yêu đời yêu người

Bằng trái tim nhân ái.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

ẢO THẬT

 

Lần đầu lên face book

Ta kết nối muôn người

Nghĩ sao mà hay vậy

Lại có cái web này


Từ đông rồi sang tây

Tình người không biên giới

Ảo hay là thật vậy

Chắc là thật chẳng chơi


Tài khoản tạo do người

Chắc web này là thật

Ta nhìn dòng trạng thái

Hiểu tâm trạng của người


Hóa ra hay như vậy

Ta biết viết gì đây

Thôi thì đành viết đại

Ai thích thì vô đây


Cái này coi bộ hay

Đủ thứ trò giải trí

Ai nghĩ ra vậy nhỉ

Đúng là một thiên tài.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2007

CHƠI VÕ LÂM

 

Anh tạo nick oánh game giải trí

Vào giang hồ phiêu bạt đó đây

Luyện cho kinh nghiệm dạn dày

Rồi lên đẳng cấp làm tay anh hùng


Bao môn phái anh đều lĩnh hội

Những võ công tuyệt đỉnh thế gian

Bởi yêu ánh mắt của nàng

Cho nên anh lập một bang của mình


Sau những cuộc thanh trừng tàn khốc

Bang của anh đã top ser - ver

Bạc vàng tuôn đến hàng giờ

Võ lâm hiệp khách luôn mơ được vào


Em mến mộ nên em tìm đến

Những dòng tin đầy những yêu thương

Hai ta hành lý lên đường

Giai nhân kiếp khách muôn phương giang hồ


Tình yêu đẹp trải bao năm tháng

Đỉnh Hoa Sơn ta đã ước thề

Trăm năm sẽ chẳng chia ly

Tình ta muôn kiếp vẫn là sắt son


Tại đại hội võ lâm minh chủ

Anh một mình đấu với quần hùng

Bao nhiêu tuyệt thế võ công

Anh đều thể hiện hết lòng vì em


Bỗng bang phái có người phản bội

Nó cuỗm đi ngân lượng bạc vàng

Khiến cho bang hội ly tan

Anh em đành phải cơ hàn bôn ba


Lời hẹn của tôi ta ngày ấy

Bỗng dưng sao em lại vội quên

Anh ôm mãi một nỗi buồn

Thất tình, anh đến Hoa Sơn một mình


Nuốt nước mắt đau tình dang dở

Thân giang hồ cù bất cù bơ

Thương người vô bến vô bờ

Sao người lại vội bỏ ta một mình


Anh cứ mãi độc hành vạn lý

Bọn giang hồ truy đuổi ngày đêm

Trăng vàng buông ánh trước thềm

Anh lại cứ ngỡ là em trở về


Thật đau xót một đời kiếm khách

Bao chiến công hiển hách lẫy lừng

Hết tiền anh cũng phải ngưng

Bây giờ xóa nick vì buồn nhớ em.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2006

CHIẾN TRANH BUỒN

 

Xưa nay mạnh hiếp yếu thôi

Ở đâu chẳng vậy khỏi lời nhân văn

Tranh nhau giành giựt miếng ăn

Xảo ngôn lươn lẹo bảo rằng vì ai


Vì vàng chứ có vì ai

Vàng là cái thứ khiến ai cũng thèm

Vàng kim với lại vàng đen

Nó gieo tang tóc triền miên bao đời


Nhân quyền là nói xạo thôi

Đứa nào mê muội tin lời là ngu

Kẻ đem ngoại tộc về thờ

Rước voi giày xéo lên quê hương mình


Làm gì mà có văn minh

Chỉ có bom đạn luôn rình rập thôi

Lấy tiền mua lũ tôi đòi

Kêu người phản quốc về nơi phe mình


Không xong phát động chiến tranh

Khiến cho máu của dân lành thành sông

Chơi theo cái kiểu luật rừng

Nhưng luôn mở miệng ra rằng thanh cao


Ác thì tội lỗi ngập đầu

Nhân danh này nọ toàn câu mị người


Tội cho tiểu nhược mà thôi

Phải luôn quằn quại cảnh đời tép riu

Phải nương vào gió theo chiều

Nương rồi hết gió là điêu đứng đời.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

CHƠI TỚI LUÔN ĐI


Còn gì nữa để mà luyến tiếc

Banh hết rồi chơi tới luôn đi

Đời ai chẳng có ngày sẽ ngỏm

Hãy chơi cho đáng mặt anh hùng


Đừng lải nhải đôi co chi mệt

Có bao nhiêu xào hết bấy nhiêu

Cho thiên hạ một phen biết mặt

Rằng ta đây tài nghệ cỡ nào


Nếu tử tế đã không như vậy

Bọn điêu ngoa úp sọt nửa đêm

Nó đã vậy thì mình cũng vậy

Nhân nghĩa gì với cái ngữ này


Dù sao cũng chẳng còn gì nữa

Nát nữa rồi thêm nát sợ chi

Nếu bỏ cuộc tức là quy phục

Phục một lần là nhục muôn thu


Tới luôn đi còn ngán cái gì

Chơi tới bến cho người ta nể

Chơi cho biết thế nào lễ độ

Lùi bây giờ là hủy cơ đồ


Hãy chơi tới chơi cho hết sức

Bởi tụi kia nó cũng không buông

Cứ chơi cho banh hết sợ gì

Chơi cho sử lưu danh muôn thuở.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

SỐ HƯỞNG

 

Hai không hai sáu rồi

Ai còn đi xe máy

Nên phải sắm ô tô

Để cho thiên hạ nể


Hai không hai sáu rồi

Ai mà đi làm nữa

Cứ ở nhà nằm ngửa

Tiền vào túi tự nhiên


Hãy đầu tư tài chính

Để cuộc sống sang giàu

Để cho đời sung sướng

Không làm cũng có ăn


Tiền đầu tư ở đâu

Cứ về nhà gom hết

Có cái gì bán được

Bán sạch để có tiền


Không có gì để bán

Thì kiếm cái sổ hồng

Hay vài ba mảnh đất

Bán lấy tiền đầu tư


Tiền rồi đẻ ra tiền

Cứ nằm nhà mà hưởng

Nếu đầu tư mà lỗ

Ra gầm cầu ngâm thơ


Hai không hai sáu rồi

Phải mua ô tô thôi

Chứ đừng đi xe máy

Hèn mọn cả một đời


Đầu tư tài chính thôi

Đem tiền cho chúng đớp

Xong chúng đi mất hút

Mình đi kiện củ khoai.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

VĂN MINH - VĂN VẬT

 

Ngoài kia bom đạn gieo tang tóc

Lửa khói bốc cao ngút hận thù

Văn minh chẳng khác gì cầm thú

Súng đạn lăm lăm chực giết nhau


Bát cơm nào cũng đầy lắm sạn

Cũng dính máu tươi của bao người

Đều do cắn xé nhau mới được

Ai có cho ai cái gì không


Mở mồm đạo đức dân với chủ

Hành động dã man giống ma vương

Những ai đồng lõa theo chúng nó

Chắc cũng cùng loài với nhau thôi


Tự do tôn trọng nhau quyền sống

Mà nó có tôn trọng ai đâu

Đúng là kẻ ác hay giảng đạo

Bọn thực dân đi dạy văn minh.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

PHÒNG DẠI


Mùa hè cẩn thận chó, mèo

Cái mầm bệnh dại nó gieo vào người

Bệnh này không phải chuyện chơi

Chó, mèo mắc bệnh cắn người là nguy


Phải tiêm phòng dại đúng kỳ

Đừng thả rong chó cho đi ngoài đường

Chó to phải rọ mõm luôn

Chó mà be bé chớ ôm vào lòng


Ngoài ra mèo, chó rụng lông

Kẻo mà nó dính vào mồm lúc ăn

Dại là loại bệnh kinh hoàng

Nếu mà dính phải là tan cuộc đời


Chó, mèo làm cảnh để chơi

Sao mà sánh với con người chúng ta.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009