Tình chưa hết nhưng mà nghĩa cạn
Ta nhìn nhau bốn mắt ngỡ ngàng
Thôi đành vậy hai người hai ngả
Em hãy quên một kẻ si tình
Này khoan đã anh còn lời cuối
Nhớ nghe em phải biết yêu mình
Đừng có bị tổn thương lần nữa
Anh sẽ buồn đến suốt trăm năm
Những kỷ niệm anh xin giữ lại
Vì dù sao ta cũng từng yêu
Em có thể quên đi cũng được
Để giữ lòng cho được bình yên
Anh nói vậy chứ lòng nào muốn
Tình nghĩa xưa anh để trong tim
Em cứ tìm hạnh phúc cho mình
Anh làm bạn với trăng cổ tích.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét