Kênh đen ngòm, rác lênh đênh
Xác dừa, rau củ lềnh bềnh khắp nơi
Sình đầy nước thải, muỗi, ruồi
Trẻ con nghịch nước vui chơi nô đùa
Những khi trời nóng ban trưa
Ta cùng chúng bạn ra cầu dừa chơi
Lang thang vớt cá một hồi
Xong là cả đám xuống bơi bì bùm
Bơi qua bơi lại tung tăng
Mặt mày nhem nhuốc dính toàn bùn đen
Áo quần hôi hám chèm nhèm
Có thằng uống nước kênh đen đầy mồm
Chơi cho đến tận chiều hôm
Cả bầy mệt lả lồm cồm bò lên
Đứa nào đứa nấy thúi rình
Ai dòm cũng thấy phát kinh hết người
Lời rằng quậy quá bay ơi
Lũ con nít quỷ tụi mày phá ghê
Chơi từ chiều tới bây giờ
Nước sình nó ngấm bệnh là khổ thân
Cả bầy ta cứ rần rần
Chạy lui chạy tới chẳng quan tâm gì
Cái thời thiệt quá ngu si
Vô lo đầu có hiểu gì sâu xa
Một hồi ai nấy về nhà
Đứa nào cũng bị mẹ cha đánh đòn
Thế nhưng vẫn lại tắm sông
Tuổi thơ no nước ở dòng kênh đen
Bữa nay hết thấy nhà sàn
Con kênh cũng chẳng còn đen nữa rồi
Thế nhưng dòng nước vẫn hôi
Bởi vì rác thải cuộc đời mênh mông
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2006
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét