Em ơi nắng đã qua đầu
Ta vào quán nước cùng nhau truyện trò
Anh e một lát nắng to
Đường xa mệt mỏi sẽ là mắt hoa
Vào kia mình uống nước dừa
Ta ngồi trên võng đung đưa nhìn trời
Khoảng chừng nửa tiếng nghỉ ngơi
Dịu đi cái nóng chút rồi hãy đi
Việc làm chưa gấp gáp gì
Tạm thời gác lại, ta đi lữ hành
Tuổi mình còn lắm xuân xanh
Thời gian rảnh rỗi để mình ngao du
Bao năm đèn sách lu bù
Ra trường sự nghiệp vẫn chưa có gì
Làm nhiều mà chẳng được chi
Phải nên bình tĩnh nghĩ về ngày mai
Nếu như ta cố đường dài
Nhưng mà việc đó tương lai mịt mờ
Tức là ta hủy hoại ta
Cho nên xem lại để mà đổi thay
Bởi vì trong cõi đời này
Biết lui, biết tiến, biết xoay mới tài
Siêng năng chưa chắc hơn ai
Chỉ làm vất vả cả đời của ta
Mình xem chúng bạn chúng bè
Cái hay mình học, tránh xa sai lầm
Ta yêu ta quý bản thân
Nhìn xa trông rộng chớ làm lung tung
Hết thời mơ mộng màu hồng
Đi làm phải biết lưng khom cúi mình
Biết điều thì dễ tiến thân
Chứ mà kiêu ngạo là càng khó khăn
Đây là phố chợ Sài Thành
Người ta tính toán khôn lanh vô cùng
Tụi mình tứ cố vô thân
Ráng sao sống được là làm sẽ lên
Mai này dư dả đồng tiền
Hai ta giành giụm xây lên cái nhà
Vùng sâu hay ở vùng xa
Có nhà có cửa là ta giỏi rồi.
Vô đây mình nghỉ em ơi
Cố đi chỉ mệt mỏi người ra thêm
Hơn nhau ở cái chí bền
Đồng cam cộng khổ mới nên gia đình.
Phượng hồng vừa nở rất xinh
Hè này hai đứa chúng mình bên nhau
Mai đây phú quý sang giàu
Mong tình ta mãi không bao giờ tàn.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2002
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét