Mưa gì mà cả ngày
Chắc là do bão đây
Tự nhiên lòng mình nhớ
Vóc dáng em gầy gầy
Tình mười mấy năm nay
Chưa một câu chia tay
Nhưng cứ dai dẳng mãi
Chắc là hết kiếp này
Có tình nào kỳ lạ
Không gặp nhưng vẫn thương
Người ta buồn cô quạnh
Ta cô đơn chán chường
Đúng là không hiểu nổi
Tình nó là gì nữa
Mà nếu không có tình
Chắc loài người vô cảm
Thất tình nên nói nhảm
Mà có thất tình đâu
Làm thơ tình phải vậy
Thơ phải có chút tình
Tự diễn biến cuộc tình
Tưởng tượng mình có tình
Thế rồi ngồi ảo tưởng
Rằng ta có nhân tình
Tâm tư này phức tạp
Loại tự kỷ tâm thần
Ám thị mình là thế
Để rồi nghĩ linh tinh.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét