Em trao ánh mắt nồng nàn
Giữa trời trưa nắng chang chang mùa hè
Nụ cười bẽn lẽn em che
Ngượng ngùng trong cái rụt rè cầm tay
Ruộng xa trâu thẳng đường cày
Hoa mua tím nở, ong bay dập dờn
Ven bờ nước đọng, lối trơn
Vô tình anh ngã lăn tòm xuống kênh
Anh vơ trúng khóm lục bình
Một cành hoa tím bé xinh gãy ngồng
Em rằng thiệt tức cười không
Con trai thành phố lội đồng tội ghê
Em chê anh quá vụng về
Chưa gì đã té nằm lê lết rồi
Chắc là mình khỏi quen thôi
Sao anh lo nổi cho đời em đây
Nhìn em vóc dáng gầy gầy
Vạt bà ba trắng bay bay nhẹ nhàng
Tính tình chất phác đảm đang
Nết người chăm chỉ, dịu dàng hiền ngoan
Em không có nhẫn hột xoàn
Đôi tay chai sạn bởi quen chèo xuồng
Chân thành như nắng đọng sương
Hồn nhiên chân chất chưa buồn vì yêu
Em không duyên dáng yêu kiều
Điệu đàng không có, chẳng kiêu kỳ gì
Nên em chưa có ai si
Quanh năm làm lụng đều vì mẹ cha
Da ngăm rắn chắc mặn mà
Thuần nông, chưa biết xa hoa là gì
Em rằng anh phụ chèo đi
Cớ sao đang nghĩ ngợi gì lung tung
Ghe bơi qua lại lòng vòng
Em rằng điên điển hiện đang vào mùa
Hái về má nấu canh chua
Lát chiều anh nhậu mút mùa với cha
Hoa mua sắc tím đậm đà
Em rằng anh chắc thích hoa mua nè
Nãy giờ anh hái đầy ghe
Anh mang cái đống này về làm chi
Ta rằng đâu có làm gì
Tại hoa này lạ nên đi hái về
Hoa như tình của người quê
Anh trân quý bởi hoa là tình em.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2009
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét