Cái nghèo léo nhéo hoài theo
Nghèo nhiều nghe mãi thành yêu lúc nào
Ngày xưa thèm ở nhà cao
Tường cao kín cổng có rào hoa leo
Nghèo sao cứ lại hoàn nghèo
Cứ như mèo nó ngoeo ngoeo suốt ngày
Quen rồi cảm giác hay hay
Cho nên cứ thích mỗi ngày nó kêu
Nghèo nên cuộc sống đều đều
Lúc buồn cũng chẳng cần kêu làm gì
Nhẹ nhàng cúi mặt bước đi
Trên đầu chẳng biết là gì có ai
Đời nghèo thơ thẩn đêm dài
Vào ra với chén rượu cay một mình
Bên hoa Nguyệt Quế tự tình
Bên trăng cảm nhận đời mình như thơ
Nghèo này dù đến bao giờ
Ta nào sợ nữa có thơ đủ rồi
Chẳng qua ba bữa cơm thôi
Miễn là ta được một đời bình an
Duy Sắc 2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét