Tác giả: Duy Sắc
Xã hội họ trọng bề ngoài
Nên mình phải có bề ngoài cho ngon
Cho dù túng thiếu bát cơm
Ra đường ta vẫn phải làm cho oai
Gọi là ra vẻ chút thôi
Áo quần chải chuốt, dáng ngồi phong lưu
Cái mồm phải biết ba hoa
Bàn chuyện hoang tưởng gọi là ngoại giao
Kể thêm mấy chuyện tào lao
Đông tây nam bắc rồi vào tâm linh
Cố tìm chuyện nói linh tinh
Che đi cái bản thân mình khổ đau
Dáng đi nét mặt cho ngầu
Ra vẻ trí thức cái đầu khôn ngoan
Thế là bè bạn hết hồn
Tưởng ta thành đạt làm ăn hơn người
Họ liền quý mến ta thôi
Có ăn là họ sẽ mời mình đi
Thế là oai nhất còn gì
Tối về cắm mặt luộc mì hai tôm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét