Mưa rả rích dầm dề không có ngớt
Huế buồn tênh, đường vắng bóng người qua
Tháp Kỳ Đài gợi đến quá khứ xa
Đồn Mang Cá tủi thân ngày thất thủ
Mưa kinh quá, mưa tối trời tối đất
Những con đường nước lênh láng như sông
Ngọ Môn trơ năm cửa mở tang hoang
Lầu ngũ phụng vết trùng tu nham nhở
Mưa buồn quá, một màu trời ảm đạm
Bến Vân Lâu thuyền thơ thẩn về đâu
Văn bia đó viết những gì ai hiểu
Những hoa văn chẳng còn chút mỹ miều
Hoàng Thành có vài người đi du lịch
Họ lang thang trên phế tích một thời
Bọn trẻ nhỏ thay nhau tay chụp ảnh
Trời cứ mưa không biết đến bao giờ
Chiều buồn quá ta lang thang đi nhậu
Mặc Huế mưa, mặc những dĩ vãng xưa
Đời dâu bể biết đâu mà lường trước
Tất cả rồi mọi thứ cũng tàn tro.
Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2008
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét