Liệu thời gian có xóa nhòa ký ức
Hay ta càng tiếc nuối mãi không thôi
Em có biết những đêm dài không ngủ
Anh nhìn trời mà miệng cứ mỉm cười
Lắm lúc hỏi tại sao mình như vậy
Tự trả lời rằng anh rất yêu em
Thế cho nên cứ phải thức trắng đêm
Thơ với thẩn trút hết niềm tâm sự
Khổ thì chịu chứ biết làm sao nữa
Một chữ tình đau đáu nửa cuộc đời
Anh hủy hoại hết công danh sự nghiệp
Em khổ đau tiếc nuối tuổi thanh xuân
Yêu nó vậy không cách nào hiểu nổi
Nào phải đâu hai ta quá u mê
Nhưng kỳ lạ mối tình đầy oan nghiệt
Tại sao ta số phận lại vướng vào
Anh phiêu bạt bao nhiêu năm sương gió
Đến hôm nay chỉ còn lại chữ tình
Bàn tay trắng đến bây giờ vẫn trắng
Không có gì ngoài nỗi nhớ người thương
Anh biết em đau khổ cũng trăm đường
Lời cay nghiệt họ dèm pha chế nhạo
Quá đắng cay em đã tự giam mình
Buông bỏ hết để bình yên tìm đến.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2021
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét