Cơ hàn ai có muốn đâu
Những không có biết cách nào giàu lên
Ngu si lâu quá thành hèn
Phải chăng là số cho nên thế này
Ta buồn ta uống rượu say
Mong sao quên những tháng ngày này đi
Say xong ta ngủ li bì
Ta mơ được bạn rủ đi kiếm tiền
Bạn rằng có chí thì nên
Tôi đây chỉ cách kiếm tiền cho ông
Chỉ cần vài chục triệu đồng
Ông mua sản phẩm rồi ông bán hàng
Ta nghe cũng rất là ham
Rằng bạn hiền chỉ cách làm giúp cho
Chứ tôi chẳng biết sao giờ
Cuộc đời túng quẫn nên thơ thẩn hoài
Bạn rằng ông cứ nghe tôi
Bây giờ ông hãy đi mời người ta
Về đây chung một mái nhà
Bán hàng đa cấp là ta sẽ giàu
Ta rằng bạn nói thiệt sao
Tôi ngu đâu biết cách nào nói năng
Làm sao lý lẽ phân trần
Nếu người từ chối làm ăn với mình
Bạn rằng ông rất thông minh
Cái tài nói dóc cùng mình xưa nay
Vài ba cái chuyện thế này
Với ông là chỉ búng tay được liền
Bây giờ ông muốn giàu lên
Một là ông phải bỏ tiền ra mua
Hai là ông dụ người vào
Cách nào thấy hợp thì lao vô làm
Ta rằng nghe cũng quá ham
Chỉ e tôi sẽ không làm vậy đâu
Tuy rằng tôi cũng ham giàu
Nghèo là cái số làm sao thoát giờ
Cảm ơn bạn chỉ dẫn cho
Bạn tìm người khác mà nhờ cậy đi
Bây giờ tôi phải đi về
Kẻo không rồi lại u mê lạc đường
Thế là ta tỉnh dậy luôn
Nghe đâu có tiếng em Hường chạy qua
Hường rằng con chó bên nhà
Người ta đánh bả lăn ra ngỏm rồi
Ta nghe đứng phắt dậy ngay
Nghĩ thầm hên quá, thịt cầy có ăn
Đang trong cảnh khổ bần hàn
Lộc trời cho thịt chó Tây to đùng
Thấy Hường nước mắt rưng rưng
Ta rằng chuyện ấy em đừng buồn chi
Chó thôi có đáng là gì
Mai mua con khác nuôi đi đừng buồn
Hường rằng em rất là thương
Tại vì con chó nó thường ngủ chung
Em cô đơn rất lạnh lùng
Đêm đêm ôm nó nên không thấy buồn
Thiệt là cái bọn ác nhơn
Tội cho thằng chó mới tròn một năm
Nhờ anh chôn xác nó giùm
Còn đây chi phí năm trăm ngàn đồng
Nghe Hưởng vừa dứt lời xong
Ta rằng em cứ yên tâm mà về
Lát rồi anh sẽ chạy qua
Anh đưa ra bãi để mà chôn đi
Dứt lời, Hường bỏ đi về
Ta cầm bao bố ra bê chó về
Nghĩ thầm ta phải mang đi
Chỗ nào cho khuất để mà thịt ăn
Nghèo rồi thì chắc là hèn
Chục cân thịt chó chợ đen triệu đồng
Ta cho vào tủ cấp đông
Dùng trong một tháng đỡ đồng tiền ăn
Thế là ta hý hoáy làm
Tối về có được chục cân thịt cầy
Tiền Hường gửi vẫn còn đây
Ta đi mua rượu đổ đầy hai can.
Kể từ hôm ấy ta nhàn
Ngày nào cũng rượu và ăn thịt cầy
Hão huyền những chuyện gió mây
Thẩn thơ với ánh trăng gầy hàng đêm.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét