Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2026

NẮNG RỌI HIÊN NHÀ

 

Tung tăng con nít thả diều

Nắng xuyên kẽ lá, nắng xiên mái nhà

Phượng hồng vừa chớm nụ hoa

Nhành cây trứng cá nó xà ngang vai


Ta đi một đoạn đường dài

Mồm đang khát nước, chân, tay mệt nhoài

Sẵn cành trứng cá ở đây

Tiện tay ta hái bỏ đầy một bao


Gần bên quán võng ta vào

Gọi liền ly nước mía lau ngọt lành

Mùi hương trứng cá ngọt thanh

Ta ăn mấy quả thấy mình thảnh thơi


Đung đưa nằm võng nhìn trời

Diều băng mấy chiếc nó rơi chỗ nào

Thế là bọn trẻ nhao nhao

Cả bầy tiếc nuối kêu gào thảm thương


Lưa thưa lữ khách qua đường

Chó rong lảng vảng mồm luôn sủa bừa

Sấm xa báo hiệu rằng mưa

Một cơn gió cuốn mịt mù bụi bay


Nông thôn yên ả luống cày

Bò đang tụ tập gốc cây chuyện trò

Lâu lâu có chiếc ô tô

Thế là kinh động lũ bò tản ra


Nắng xuyên kẽ lá vô nhà

Tưởng chiều yên ả nên ta cứ nằm

Ai dè mưa đã lâm râm

Làm cho chút nắng tối sầm đi luôn


Mưa hè mát mẻ tâm hồn

Ta nằm trên võng rồi ôn lại đời

Nghĩ về quá khứ xa xôi

Bao nhiêu tiếc nuối một thời đã qua


Mưa tuôn ướt cả hiên nhà

Trẻ con nghịch nước chạy ra chúng vầy

Đúng là con nít thơ ngây

Tự nhiên ta ước những ngày hồn nhiên


Nhìn mưa lòng lại ưu phiền

Bao năm sương gió, đảo điên chợ đời

Đua đòi, đàn đúm, ăn chơi

Tự ta hủy hoại cuộc đời của ta


Buồn sao như kẻ không nhà

Ta lang thang mãi tìm ta trở về

Tuổi già hết thú đam mê

Tình xưa ray rứt chưa hề nguôi ngoai


Tưởng mưa một chút mà dài

Ta nhìn thấy đóa phượng phai tàn dần

Hồn thơ theo gió dâng lên

Lời rằng người hỡi anh còn thương em.


Duy Sắc 2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét