Cơn nước lũ tràn về theo triền dốc
Bản tan hoang, làng ngập nước mênh mông
Nghe đài báo mà sao buồn thê thảm
Phận con người nghèo khó lắm long đong
Lúa và ngô nhuốm một màu ảm đạm
Lợn với gà buông thõng xác chờ tan
Đất với đá cố gồng mình chống trả
Sức nào đây đủ ngăn kẻ hung tàn
Người nhỏ bé loi ngoi trong tơi tả
Vô vọng nhìn dòng nước dậy phong ba
Tiền và của bao năm dài gom góp
Một đêm thôi tay trắng mất cả nhà
Nước hận ai đánh cho người thoi thóp
Thù hằn gì gieo rắc lắm om sòm
Đất và nước vốn nghĩa tình thắm thiết
Sao mỗi năm lũ lại mỗi nhiều hơn
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét