Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2026

TÌNH NGƯỜI

 

Rồi ngày mai thế giới buồn thê thảm

Đêm từng đêm còi báo động hét vang

Tình con người như vệt dài pháo sáng

Ta nhìn nhau bằng viên đạn hận thù


Rồi ngày mai thế giới sẽ tan hoang

Trời đầy lửa, khói bom bay mù mịt

Rúc trong hầm ta ngẹn ngào thút thít

Mới hiểu rằng ta tàn ác vậy sao


Rồi ngày mai em còn nhớ đến anh

Khi hai ta ở hai đầu trận tuyến

Quê hương em trong hoang tàn đổ nát

Đất nước anh xương trắng đắp thành gò


Tình chúng mình đành đứt đoạn từ đầy

Anh và em không thể nào phản quốc

Đành vậy thôi chúng ta nên đối địch

Mất hay còn xin hãy nhớ về nhau


Bài thơ nào cũng kết thúc mà thôi

Không thể tả được lòng người độc ác

Ôm oán hận khiến ta thành gian trá

Nên nụ cười chỉ ẩn chứa điêu ngoa


Em ở đâu còn nhớ anh không nhỉ

Anh nơi này vẫn còn nhớ về em

Hai chúng ta từng thắm thiết mặn nồng

Hy vọng sẽ có một ngày tái ngộ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét