U mê nhiều quá hóa ngu
Thầy tu chứ có đã là gì đâu
Chỉ cần thờ Phật trên đầu
Tin vào Chánh Pháp chẳng bao giờ lầm
U mê nhiều quá thành hâm
Tưởng mình giác ngộ ở tầm vĩ mô
Đến khi tỉnh giấc hồ đồ
Mới hay mình cũng tự tu được mà
Cần gì tin ở thầy bà
Tin mình trước hết mới là người khôn
Tu sao thanh tịnh tâm hồn
Sân, si buông bỏ, bớt ôm u sầu
Cần gì tìm kiếm ở đâu
Hay là ta thích mưu cầu thú vui
Cho nên ra vẻ hơn người
U mê ảo tưởng để rồi oán than
Oán gì bằng oán bản thân
Ăn no rửng mỡ thích làm ta đây
Hận gì bằng hận thân này
Kiêu căng háo thắng đắng cay phải rồi.
Nghiệp kia ta tạo mà thôi
Tự ta tìm đến chứ người nào mong
Đâm đầu tự đút vào tròng
Mất công, mất của, hận dâng ngập đầu.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét