Bạn hiền mời đến Gò Quao
Giữa mùa nước nổi mưa rào giăng giăng
Hai thằng bắc võng ra nằm
Nghe câu vọng cổ lòng mang mác buồn
Bạn rằng ông có nhậu không
Hồi hôm tôi mới ra đồng giăng câu
Được vài con cá bảy trầu
Hai con cá lóc nặng đâu cân ngoài
Mình làm nồi cháo lai rai
Trời mưa mà nhậu đúng bài khỏi chê
Nhậu nghen tui lấy rượu về
Một can hai lít đủ phê cả ngày
Vừa nghe mùi rượu mình say
Rằng ừ thì nhậu nguyên ngày luôn đi
Bữa nay rảnh chẳng làm gì
Mồi ngon như vậy nhậu đi bạn hiền
Bạn liền ra chỗ hàng hiên
Cầm vô giỏ cá làm liền mấy con
Mình ra sau phía ngoài vườn
Hái vô một mớ rau lên cùng làm
Rau ngò, rau đắng, rau thơm
Nấm rơm, hành tía, ớt tầm chít tay
Hai thắng hí hoáy một hồi
Đã xong được cả một nồi cháo to
Bạn rằng cháo nóng ra lò
Hai con bự chảng, ruột to quá chừng
Mỗi thằng một bộ lòng heng
Tui nhìn mà đã phát thèm rồi ông
Mình rằng thôi khỏi lòng vòng
Cá hai con bự, tôi ông chia đều
Nhậu ăn đâu có bao nhiêu
Ăn thua là rượu có nhiều hay không
Mưa giăng mù mịt ngoài đồng
Ngồi trên bè cá ta trông nhìn trời
Quê hương đẹp quá người ơi
Đồng xanh lúa tốt, sông dài mênh mông
Hai ba tua chén rượu nồng
Cháo bùi, cá béo thiệt không gì bằng
Rau mùi, rau đắng hăng hăng
Càng ăn càng khiến trong lòng càng mê
Nghe câu vọng cổ não nề
Tình anh bán chiếu tái tê tâm hồn
Khiến mình nước mắt nó tuôn
Nhớ người thương mấy năm trường cách xa
Bạn rằng đời mấy chốc mà
Biết khi nào lại bạn ta còn ngồi
Bữa nay ta cứ việc chơi
Làm sao ai biết cuộc đời ngày mai
Mưa dầm nguyên một ngày dài
Lâu lâu gió giựt khiến cây đổ nhào
Chiều mưa nơi xứ Gò Quao
Có đôi bạn nhậu ngẹn ngào nhìn mưa.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét