Thứ Năm, 25 tháng 6, 2026

MỐI DUYÊN TRỜI

 

Xuân đã hết, tình mình tan như mộng

Nắng xuân hồng oi ả những trời trưa

Phố tàn xuân hoa cỏ cũng lưa thưa

Anh còn mãi luyến lưu tình xưa cũ


Em đi mất không còn tình để ủ

Những đoá sen đang rũ cánh trên hồ

Trong lòng anh dâng tràn lên nỗi nhớ

Ơi cao xanh tình dang dở vì đâu?


Tết cho anh cố nén những nỗi sầu

Vui năm mới mong cầu điều tốt đẹp

Anh giành hết những thời giờ nghỉ phép

Những đêm xuân ghi chép lại tình ta


Em và anh giờ thành người xa lạ

Mới hôm qua còn trao gởi yêu thương

Tại vì sao ta chia cách hai đường

Phải chăng anh yêu thương em nhiều quá


Chút dư âm còn lại những tàn hoa

Dòng tin nhắn xoá mà chưa có hết

Anh biết rằng tình mình chưa đoạn kết

Bởi anh tin trời dệt mối duyên này


Anh nhớ em không hiểu em có hay

Đêm giao thừa không ai đi bên cạnh

Ai đang vui anh cũng thấy chạnh lòng

Ôi tình hỡi dây tơ hồng mấy đoạn?


Hết Tết rồi cũng hết cảnh hân hoan

Ai cũng sắp lo toan về cuộc sống

Giấc mơ xuân cho anh vào cõi mộng

Em ở đâu nàng xuân bé bỏng ơi!


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét