Ai còn nhớ mặt mình đâu
Nghe tên là họ lắc đầu ngoảnh đi
Hư danh mất chẳng tiếc gì
Buồn là tình bạn những khi hết thời
Ta đành dứt bỏ cuộc chơi
Về vườn an trí cuối đời thong dong
Nước nào rồi cũng đổi dòng
Chẳng ai hiểu rõ đục trong mà lường
Buông đi ray rứt vấn vương
Nhìn mây thơ thẩn vui buồn tâm tư
Quên đi quá khứ từ từ
Một thờ dĩ vãng xem như hết rồi
Về vườn khoai, sắn, ngô, xôi
Bát chè, hớp rượu, đêm ngồi ngắm trăng
Thơ ca thú ấy nào bằng
Yên bình cuộc sống nhân văn an nhàn.
Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét