Vần thơ như nhịp sống đời
Hết thăng hoa lại chơi vơi não nề
Đắm chìm trong những đam mê
Khi buông xõa hết trở về hư vô
Vần thơ cay đắng vập vồ
Điên điên dại dại nhấp nhô dập dềnh
Chán chường mặc kệ lênh đênh
Thở than u uất lềnh bềnh buông xuôi
Vần thơ bèo bọt như ruồi
Nhỏ nhoi thân phận không nguôi nỗi buồn
Đêm dài nước mắt trào tuôn
Tâm tư ray rứt từ nguồn dư âm
Vần thơ suy ngẫm thăng trầm
Được, thua, khôn, dại trầm ngâm tự tình
Thở dài hai chữ nhục, vinh
Vấn vương trăn trở mối tình đã qua
Vần thơ tủi nhục khóc òa
Cô liêu lang bạt xuýt xoa nỗi sầu
Phiêu diêu không biết về đâu
Từng đêm thức trắng bạc đầu tương tư
Vần thơ uể oải mệt nhừ
Than thân trách phận y như bọt bèo
Đời nghèo còn lắm cái eo
Cuồng quay những lúc eo sèo tình thương
Vần thơ cười sự vô thường
Hiểu câu nhân quả nên buông bỏ đời
Quên đi mọi thú vui chơi
Mong cho hậu vận cuộc đời bình an
Vần thơ khao khát thanh nhàn
Mơ tiên giữa chốn trần gian nhọc nhằn
Tiêu diêu hạnh phúc trong tâm
Tìm miền cực lạc cầu an cho mình
Vần thơ mình viết cho mình
Nhưng người lại nghĩ là mình viết ai
Thơ mình ý tứ dông dài
Đời mình mình biết nào ai biết mình
Ai mà không biết chính mình
Chỉ mình là hiểu rằng mình ra sao
Ai đâu có hiểu ai nào
Ai thì cũng vậy ai sao kệ người
Tác giả: Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét