Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

BỤI ĐỜI ĐÔ THỊ


Chiều về Đa Phước âm u

Người ta đốt rác mịt mù khói bay

Nó đi thất thểu mạt mày

Tinh thần buồn bã, chân tay rá rời


Nghĩ rằng là chết chắc thôi

Bữa nay bãi rác nhiều người tới tranh

Thân cô sao đủ sức giành

Tiền đâu mua nổi thức ăn hàng ngày


Nó cầm chiếc móc trên tay

Đi lui đi tới giữa bầy chó hoang

Tự nhiên dòng lệ hai hàng

Nó nhìn xe rác chạy ngang rất nhiều


Bần thần ánh mắt đăm chiêu

Nó đang nghĩ đến cánh diều tuổi thơ

Ngày xưa khi vẫn ở nhà

Mọi người chăm bẵm, mẹ cha cưng chiều


Bây giờ lang bạt cô liêu

Bụi đời phố thị chịu nhiều khổ đau

Cũng do game nhiễm vào đầu

Nếu chăm lo học đã đâu thế này


Nó cầm điếu thuốc trên tay

Phì phà làn khói xong cười rưng rưng

Bụng đang kêu đói lùng bùng

Nó vào đống rác bới tung tìm đồ


Bỗng đâu hai đứa khác vô

Rằng mày sao lại dám mò đến đây

Tụi tao chủ ở khu này

Mày mà không biến, biết tay bây giờ


Nó bèn lủi thủi đi ra

Lê thê lếch thếch tìm về miếu hoang

Mồm luôn lẩm bẩm chửi quàng

Mặt mày lộ vẻ hung hăng rõ dần


Nó vào trong miếu nghỉ chân

Hai bà vé số đến gần hỏi han

Rằng nay sao thấy con tàn

Ốm nheo ốm nhách khổ thân thế này


Ăn chưa có bánh mì đây

Tao cho mày nửa ổ này cầm đi

Nó rằng con cảm ơn dì

Chắc là con sẽ rời đi chỗ này


Bây giờ nhiều đám ở đây

Chúng tranh bô râc khu này, đuổi con

Ngày mai chắc phải ra đường

Con đi lụm bọc ni lông bên ngoài


Trong người còn có trăm hai

Biết sao qua nổi tháng này được đây

Hai dì cũng ở khu này

Nếu quen ai giúp con đây việc làm


Chỉ cần ba bữa bao cơm

Có nơi để ngủ yên lòng về đêm

Nói xong nó ngã ra thềm

Vắt chân chữ ngũ nhìn lên bầu trời


Hai bà vé số ngồi chơi

Một bà liền nói bụi đời khổ ghê

Mà sao nó lại bỏ nhà

Để đi lang bạt lê la thế này


Bà kia rằng biết sao đây

Mỗi nhà hoàn cảnh thế này thế kia

Biết thôi chứ giúp được gì

Bà lo cuộc sống mình đi, kệ đời


Gió hiu hiu thổi lá rơi

Miếu hoang lạnh lẽo giữa trời nắng hanh

Bụi đời nơi chốn đô thành

Khác gì  thảo khấu luôn tranh địa bàn


Nó mơ làm đứa con ngoan

Mẹ cha dẫn đến nhà hàng ăn cơm

Nó kêu một dĩa cơm sườn

Vui trong hạnh phúc tình thương gia đình


Bây giờ cuộc sống phiêu linh

Nó không còn nhớ gia đình ở đâu

Từ ngày nó bị bể đầu

Bao nhiêu trí nhớ đi đâu mất rồi


Trời chiều rả rích mưa rơi

Miếu hoang lúc nhúc lũ ruồi, nhặng xanh

Gió bay cái bạt tanh bành

Nó nằm co quắp lạnh tanh một mình.


Bóng đêm hiện cõi u minh

Oan hồn quanh miếu hiện hình quẩn quanh

Họ tìm đồ cúng rồi giành

Kệ cho thằng nhỏ cuộn quanh như mèo


Ở ngoài có tiếng chuột kêu

Chúng ra khỏi tổ bắt đầu ăn đêm

Bống dưng ngôi miếu sáng đèn

Một người lữ khách dâng lên mâm tiền


Khấn rằng con đã khá lên

Nay đem trả lễ đáp đền công ơn

Xin vong chấp nhận tấm lòng

Giúp con có chút thành công sau này


Lễ dâng gồm có trái cây

Một con gà nướng, hai quầy dừa xiêm

Xong rồi gã tốt giấy tiền

Lời rằng ê nhỏ đứng lên ra ngoài


Tò mò nó đứng gần coi

Gã kia liền bảo xong rồi nhóc con

Nó rằng xin chú mở lòng

Con xin đồ cúng để ăn thôi mà


Gã rằng mày hãy tránh ra

Cái đồ dơ bẩn thật là gớm ghê

Cúng xong hắn ở lại chờ

Chừng đâu nửa tiếng rồi quơ hết đồ


Gom lên một chiếc ô tô

Hắn ta nổ máy rồi rồ ga luôn

Nó nhìn về phía con đường

Nhóm thanh niên trẻ đang giương cái gì


Nó theo coi họ làm chi

Tới nơi mới biết đó là Đoàn Viên

Họ đang phát động quyên tiền

Xây nhà tình nghĩa vùng ven Sài Gòn


Họ nhìn thấy đứa trẻ con

Lơ lơ láo láo vẫn còn thiếu niên

Đẹp trai, nét mặt rất hiền

Họ sang hỏi nó em tên họ gì


Nó rằng tên hả quên đi

Ta là một chiến binh lỳ ser-ver

Các ngươi ở đó cứ chờ

Mai ta lên cấp thì ta làm trùm


Một anh rằng nói tùm lum

Bộ ghiền game đến phát khùng hay sao

Nhà em đang ở chỗ nào

Để anh dẫn đến rồi giao gia đình


Nó bèn quỳ xuống van xin

Anh ơi em bỏ gia đình đã lâu

Nhà em hồi đó rất giàu

Nhưng em không nhớ ở đâu để về


Đoàn Viên rằng thế này đi

Em theo anh nhé cùng về Ủy Ban

Công an họ nắm địa bàn

Tìm ra cha mẹ đưa em về nhà


Nó liền há hốc mồm ra

Rằng anh nói thiệt hay là nói chơi

Em là thằng nhóc bụi đời

Làm sao ai biết đến nơi đón về


Đoàn viên rằng cứ vậy đi

Tụi anh sẽ cố tìm về nhà em

Bây giờ trời tối, mưa dầm

Em vè trụ sở Ủy Ban vài ngày


Thế là nó bước theo ngay

Đoàn viên từ đó hàng ngày động viên

Họ lên trên mạng dò tìm

Đăng hình của nó khắp trên diễn đàn


Ngày kia có chú công an

Báo rằng mẹ nó có vào nhắn tin

Rằng bà nhìn thấy tấm hình

Biết con còn sống cho nên rất mừng


Đoàn viên rằng chẳng uổng công

Chắc là ba má nó mừng lắm đây

Tình hình trẻ nghiện game đầy

Gia đình không quản thì gay vô cùng


Hôm sau vào bữa điểm tâm

Có xe con đến đậu gần Ủy Ban

Nó liền buột miệng nói rằng

Xe nhà em cũng y chang xe này


Đoàn viên rằng cứ ngồi đây

Mọi người giải quyết vụ này cho em

Nó vùng ra chỗ cửa liền

Ôm người phụ nữ vừa lên bậc thềm


Mọi người thấy vậy lặng im

Mừng cho ba mẹ đã tìm được con

Cả nhà vào hết văn phòng

Để làm thủ tục nhận con của mình


Nó nhìn về phía Đoàn viên

Nụ cười rạng rỡ dịu hiền trên môi

Hai năm sống cảnh bụi đời

Tưởng chừng như cả tương lai không còn.


Sài Gòn còn lắm trẻ con

Lang thang cơ nhỡ ngoài đường mưu sinh

Biết bao hoàn cảnh gia đình

Vì nghèo sống kiếp phiêu linh không nhà.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 08/2008

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét