Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

TAN BUỔI HẸN HÒ

 

Ế lâu chẳng có ai dòm

Ta lên trên mạng vào trang hẹn hò

Nghĩ rằng mình biết làm thơ

Cô nào có tính ẫm ờ sẽ mê


Vậy là cứ mỗi đêm về

Ta vào trong mạng tỉ tê đủ điều

Văn chương bốc phét lời điêu

Đăng dòng trạng thái với nhiều tâm tư


Lâu ngày thành nghiện bao giờ

Không đăng trạng thái là ta phát buồn

Nhiều người có vẻ quan tâm

Like share, bình luận lại còn nhắn tin


Một hôm có bạn tỏ tình

Nhắn rằng anh có tài năng thế này

Chắc là cũng rất đẹp trai

Hay là mình hẹn ở ngoài gặp nhau


Mình đang do dự trong đầu

Bỗng dưng em nhắn anh mau trả lời

Em mê thơ lắm anh ơi

Nên em muốn gặp ngoài đời làm quen


Thế rồi em nhắn tiếp rằng

Em là con gái độc thân lâu rồi

Việc làm ổn định anh ơi

Cần người bầu bạn nửa đời về sau


Ta liền bứt tóc vò đầu

Nghĩ mình có giá vậy sao hả trời

Chắc là chuyện thật chẳng chơi

Tấm hình đại diện đúng người cao sang


Nào hình em ở nhà hàng

Nào hình em cạnh xe sang, nhà lầu

Rồi hình du lịch Châu Âu

Hay mình quyết định lao vào một phen


Bên kia em vẫn sáng đèn

Rằng là anh muốn gặp em không nè

Chịu thì cứ nhắn ô kê

Em cho địa chỉ để mà gặp nhau


Ta liền đồng ý gật đầu

Rằng ô kê nhé, ở đâu nhắn liền

Sài Gòn anh mới gặp heng

Nếu mà xa quá xin dừng tại đây


Vậy là em nhắn thế này

Rằng em đích thực ở ngay Sài Gòn

Nhà gần ngay hãng Ba Son

Đường Tôn Đức Thắng cạnh cầu Thủ Thiêm


Thế là ta đã tin liền

Rằng em nhắn lại thời gian đi nào

Mấy giờ ta gặp được nhau

Nhớ ghi cho rõ chỗ nào nghe không


Nghĩ thầm đời đúng màu hồng

Nhờ thơ ta có kẻ mong người chờ

Cả đêm thấp thỏm ngồi mơ

Dương dương tự đắc cho là mình hay


Ta vui hớn hở mặt mày

Đọc xong tin nhắn mà say cả lòng

Nguyên đêm hồi hộp chờ mong

Sáng ra ta cứ thấy lòng nao nao


Bình minh, phố chợ ồn ào

Ta đi thơ thẩn ra mau chợ trời

Sắm liền vàng giả một dây

Đồng hồ, nhẫn mỹ đeo đầy lên tay


Ghé sang cái chỗ bán giày

Mua đôi giày cũ hiệu nai kỳ Tàu

Về nhà chưng diện bánh bao

Đúng giờ đến gặp em Đào trong mơ


Ta lang thang đến bờ hồ

Đi lui đi tới làm thơ mấy vần

Rằng em cũng chỉ người dưng

Mà sao lại khiến cho lòng anh say


Hôm qua em hẹn chỗ này

Cà phê Lá Mít ở ngay đây rồi

Ta vào trong quán nghỉ ngơi

Chắc chừng chút xíu là người đến ngay


Nhân viên tiếp thị mở lời

Rằng anh sang quá trời ơi anh à

Tướng anh đúng thiệt đại gia

Tác phong trang trọng ai mà sánh hơn


Ta nghe thấy mát trong lòng

Giơ tay vuốt tóc rồi xong mỉm cười

Rằng là khen quá em ơi

Đại gia gì hả, chỉ người thường thôi


Biết em muốn bán hàng rồi

Có gì nói thẳng, lôi thôi mất lòng

Anh còn chút việc chưa xong

Cảm ơn em đã có lòng khen anh


Hai em tiếp thị nói rằng

Tụi em bán sách giúp anh làm giàu

Anh mua rồi học cho mau

Nếu anh thấy được thì đầu tư ngay


Chỉ cần đọc mấy quyển này

Đời anh rồi sẽ đổi thay khác liền

Tiền vào như nước triều lên

Chẳng mà mấy chốc trở thành đại gia


Ta rằng có thật vậy à

Em cho coi thử xem ra thế nào

Ta cầm sách ngửi coi sao

Mùi tiền quả thật thấm vào sách đây


Ta rằng về cái chuyện này

Chờ anh xong việc rồi hay em à

Anh đang hẹn với người ta

Khi nào xong việc sẽ là bàn sau


Từ xa khách nữ bước vào

Ta nhìn thấy dáng hao hao trong hình

Tuy nhiên sao lại không xinh

Tuổi đời chắc cũng hơn mình chục xuân


Khách vào nhìn ngó xa gần

Xong rồi đi lại hỏi han bồi bàn

Thình lình khách ghé mắt sang

Ta liền ngoảnh mặt ra đường nhìn xe


Ta luồn ra cửa sau về

Vừa đi vừa nghĩ chắc ta nhìn lầm

Trong hình em vẫn còn xuân

Bên ngoài sao lại xuân tàn thế kia


Về nhà đóng cửa tức thì

Trong lòng cảm thấy tự ti vô cùng

Nghĩ mình thân phận lông bông

Chắc là chẳng có bóng hồng nào theo


Ta nằm nghe điệu hát chèo

Còn duyên thì lắm người theo kẻ chờ

Hết duyên ra ngẩn vào ngơ

Suốt đời như kẻ ngẫn ngờ mơ trăng.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2017

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét