Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2026

NHỚ ĐÀ LẠT

 

Anh nhớ lắm, đêm bờ hồ buổi ấy

Tách cà phê, phảng phất khói thuốc bay

Em hỏi anh sao mà trông buồn thế

Áo lạnh đâu lại mặc áo ngắn tay


Anh nhìn mãi bờ hồ nơi hàng ghế

Đôi tình nhân họ thật hạnh phúc ghê

Hai ta gần nhưng mà lòng xa cách

Gió lùa vào, tim anh lạnh tái tê


Em phủi nhẹ áo anh rồi lại trách

Rằng chủ quan, anh mặc quá phong phanh

Lạnh nó ngấm vào người rồi sẽ khổ

Bệnh ra thì lúc ấy chỉ khổ anh


Mình xa cách cũng từ ngày hôm đó

Kỷ niệm xưa anh lưu mãi đến giờ

Đêm Đà Lạt một mối tình câm lặng

Mới hôm nào mà anh cứ tưởng mơ.


Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2004

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét