Nàng uốn lượn tấm thân mềm mại
Nét kiêu sa nay đã tàn phai
Giữa rừng già xác thân quằn quại
Mơ xa xăm một đấng anh tài
Chiều thánh địa màu mây hoang dại
Tháp u buồn nhung nhớ bóng ai
Hồn cố quốc nung trong gạch đỏ
Thánh vật buồn hoen ố hình hài
Những tàn tích năm xưa còn lại
Biết có còn giữ đến ngày mai
Trong tiếng gió khơi lên dĩ vãng
Bóng quân vương chễm chệ trên ngai
Nàng hồ hởi giấc mơ tình ái
Chốn cung son nệm gấm trang đài
Khoe dáng ngọc trong cơn sủng ái
Say men yêu gái sắc trai tài
Tháp hoài niệm chiến công vĩ đại
Bia còn ghi dấu ấn chưa phai
Những vũ điệu kiêu sa lộng lẫy
Ap-sa-ra nấc tiếng ngẹn dài.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét