Không nhà với lại không xe
Cuộc đời phiêu bạt thật là lông bông
Mơ gì đến chén rượu nồng
Mơ gì đến mối tờ hồng trời se
Già rồi bè bạn lánh xa
Ta lang thang mãi như là phiêu linh
Ngồi soi lại bản thân mình
Bất tài lại tính ba hoa lắm lời
Tủi thân nước mắt cứ rơi.
Thở than mong đợi người đời xót thương
Trên đầu tóc bạc như sương
Chưa từng thăm lại cố hương một lần
Tại đời hay tại bản thân
Chắc do ở chính bản thân của mình
Lúc xưa có chút hư vinh
Đã từng làm vẻ mặt khinh mọi người
Hôm nay tàn mấy cuộc chơi
Mình ta đơn độc giữa đời hoang vu
Người thương yêu nhất cũng từ
Chỉ còn ta với giấc mơ ngậm ngùi
Hay đây chỉ giấc mơ thôi
Ta còn cơ hội mơ thêm được gì
Bây giờ mơ tiếp thử đi
Mơ cho đến lúc ta về bến mơ.
Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2024
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét