Đại Nam cương thổ Nguyễn Triều
Hoàng Đế Tự Đức rất yêu hoà bình
Phú Xuân là đất Đế kinh
Nhân dân sống cảnh thái bình thảnh thơi
Ca ngâm, thơ phú yêu đời
Văn nhân, học sỹ nhiều nơi thành tài
An Nam cương thổ rộng dài
Đất nước trù phú từng ngày tiến lên
Nguyễn Triều ngôi vị vững bền
Quân đội vì thế trở nên an nhàn
Ta không đề phòng thực dân
Phương Tây vốn đã nhiều lần hăm he
Những Triều trước chúng còn dè
Sang Triều Tự Đức, chúng me đánh mình
Nhà vua đã nắm tình hình
Thành luỹ cũng cố, quân binh canh phòng
Tuy nhiên nhiều năm bế quan
Quân ta vũ khí có phần cũ đi
Thuyền chiến lạc hậu đến kỳ
Đồn luỹ không được bảo trì vững thêm
Pháp là nước mới mạnh lên
Họ có ý đến Viễn Đông lâu rồi
Từ ngày Chúa Nguyễn sang mời
Pháp đã từng bước đưa người sang ta
Tuy nhiên Chúa biết phòng xa
Nên những người Pháp ở ta bị trừ
Pháp từ đó rất căm thù
Họ luôn kiếm cớ chuyện hồi xa xưa
Họ gây sức ép với vua
Bắt ta mở cửa thông thương các đường
Ngoại giao bế tắc nhiều phương
Thế nên vua Pháp tìm đường ra quân
Từ sau hiệp ước Thiên Tân
Quân Pháp có phần rảnh rỗi nhiều hơn
Họ huy động một đại quân
Hạm đội thuyền chiến đến gần nước ta
Pháp liên minh Tây Ban Nha
Đứng đầu chính là Nam tước Bre- nien
Bre-nien trình kế hoạch lên
Rằng Đà Nẵng là một vịnh rộng, sâu
Tàu chiến có thể đi vào
Tuyến đường thuận lợi sang Lào và Miên
Hải quân dễ đổ bộ lên
Vượt Hải Vân đến Kinh thành Huế ngay
Vua Pháp đã chấp nhận ngay
Liên quân dự tính chọn ngày tấn công
Pháp lấy cái cớ cho rằng
Vua ta sát hại người Công Giáo nhiều
Đại Nam đã không biết điều
Pháp từng giúp đỡ đánh triều Tây Sơn
Hiệp ước hai nước từng bàn
Nhưng mà vua của nước Nam sai lời
Tình hình có vẻ căng rồi
Đức vua cùng với các quan hội bàn
Nhiều vấn đề rất khó khăn
Vũ khí ta đã có phần yếu hơn
Pháp thế mạnh ở hải quân
Súng ống hiện đại hơn quân của mình
Căng thẳng trên cả triều đình
Kẻ hoà, người đánh rối bời cả lên
Pháp trình tối hậu thư lên
Rằng họ sẽ đến tấn công kinh kỳ
Nếu ta không chịu thực thi
Tất cả những gì viết ở trong thư
Triều đình còn vẫn chần chừ
Ai cũng nghĩ Pháp chỉ hù doạ thôi
Thế nên không chịu phản hồi
Người Pháp tức tối bắt đầu tấn công
Pháp đánh thử một vài đồn
Quân ta không có phản công chút nào
Vì ta chưa biết tính sao
Thế nên Pháp lại đánh vào đợt hai
Quân ta vẫn rút đi ngay
Tuy nhiên lần này vua đã rất lo
Triều đình đưa kế hoạch ra
Chuẩn bị quân đội để mà chống ngăn
Vua lệnh cho tướng Trần Hoằng
Tổng trấn Nam Ngãi phải ngăn quân thù
Vua sẽ cử tiếp viện vô
Vì mất Đà Nẵng, kinh đô dễ vào
Pháp đã chuẩn bị đánh nhau
Ba ngàn quân với nhiều tàu chiến to
Pháp gửi thêm tối hậu thư
Rằng quan trấn thủ giao Đà Nẵng ngay
Nếu không thì sẽ biết tay
Thần công Pháp sẽ thổi bay kinh thành
Vì Pháp đã muốn chiến tranh
Quân ta vì thế phải đành chờ xem
Tối hậu thư đã đưa lên
Ta chẳng có thèm hồi đáp làm chi
Đánh thì đánh chứ sợ gì
Người Nam đâu có dễ gì làm theo
Pháp đã hiểu ra mọi điều
Liên quân quyết đánh Nam triều một phen
Thần công của Pháp giương lên
Tất cả thuyền chiến tiến vô sát bờ
Pháp bắn bán đảo Sơn Trà
Phá huỷ đồn luỹ quân ta canh phòng
Đạn pháo công kích cửa sông
Ngư dân tháo chạy, nỗi lòng hoang mang
Quân ta không đủ sức ngăn
Vì súng ta bắn không bằng súng Tây
Hai đồn Đông và đồn Tây
Quân Pháp tiêu diệt một ngày là tan
Cửa sông bị chiếm dễ dàng
Pháp cho đổ bộ lên nam Sơn Trà
Trần Hoằng rút chạy đi xa
Ông ta không dám đánh ra chút nào
Quân mình lùi về tuyến sau
Quân Pháp thắng thế tiến mau không ngờ
Từ Sơn Trà Pháp toả ra
Đánh vào An Hải dễ mà như không
Đồn Điện Hải bị nổ tung
Quân ta rút đến Hoà Vang bảo toàn
Đào Trí nhận lệnh vua ban
Ông đi chi viện Quảng Nam tức thì
Đến nơi, đã mất thành trì
An Hải, Điện Hải còn gì nữa đâu
Pháp đã làm chủ trận đầu
Vua ta nghe vậy rất rầu tâm can
Vua cách chức ngay Trần Hoằng
Tội để cho Pháp dễ dàng tiến vô
Đào Trí nhận chỉ phải lo
Ông ta thế chỗ Trần Hoằng lãnh binh
Lê Đình Lý dẫn viện binh
Phạm Khắc Thận được triều đình cử đi
Tham tri Nội Các Nguyễn Duy
Cả ba chuẩn bị chống ngăn quân thù
Ta cho dựng luỹ, đắp mô
Cắm chông dưới hố và bày phục binh
Lê Đình Lý xét tình hình
Ông đến Cẩm Lệ ém binh chờ thời
Liên quân Pháp kéo đến nơi
Quân ta bị đánh tơi bời nát tan
Chiến luỹ bị phá tan hoang
Pháp đã nhẹ nhàng chiếm Mỹ Thị ngay
Hồ Đức Tư biết chuyện này
Hoá Khuê, Tư lại không điều binh ra
Tại Cẩm Lệ, Pháp đánh qua
Tướng Lê Đình Lý của ta kiên cường
Ông ta đã bị trọng thương
Anh hùng vì nước, sa trường hiến thân
Hồ Đức Tư vì bản thân
Áng binh bất động bị vua phạt liền
Đức Tư thoát tội ươn hèn
Ông bị cách chức về vườn nghỉ ngơi
Lê Đình Lý đã mất rồi
Chu Phúc Minh đã đến nơi thay người
Nguyễn Tri Phương cũng ra ngay
Ông mới kinh lý dài ngày trong nam
Phạm Thế Hiển được điều thêm
Các tướng chỉnh đốn quân liền giải nguy
Nguyễn Tri Phương bàn rút đi
Chúng ta dựng luỹ bao vây kẻ thù
Vì Pháp có thần công to
Đạn công phá mạnh, bắn xa hơn mình
Súng trường bắn đạn rất nhanh
Đối đầu trực diện là mình sẽ thua
Quân ta mai phục và chờ
Chỉ có cận chiến mới là cách hay
Kế hoạch được thực hiện ngay
Ta cho dân chúng nơi này rút đi
Vườn không, nhà trống tức thì
Chiến tranh du kích đánh về ban đêm
Pháp đã không thể tiến thêm
Quân sỹ bị chết bởi lương cạn dần
Bệnh dịch phát tán tràn lan
Trải qua năm tháng không thu được gì
Dân ta đã rút hết đi
Lương thực khan hiếm, hiểm nguy chực chờ
Tướng Pháp đã rất là lo
Nhưng ông vẫn đợi tin từ Giáo dân
Ông chờ họ sẽ nổi lên
Nội ứng cho Pháp tiến lên dễ dàng
Giáo sỹ Pellerin khuyên rằng
Liên quân ra bắc dễ dàng nhiều hơn
Vì ngoài ấy đông Giáo dân
Thêm đám hậu duệ hoàng thân Lê triều
De Genouilly rất đăm chiêu
Ông ta không thích những điều bàn trên
De Genounilly gửi thư than
Rằng kế hoạch đánh nước Nam khó thành
Người Nam rất giỏi chiến tranh
Quân đội của họ học hành chính quy
Tiến lùi đều có quân uy
Không như những nước châu Phi nghèo nàn
Tôi gặp rất nhiều khó khăn
Cả ngàn quân đã vùi thân chiến trường
Khí hậu khắc nghiệt đủ đường
Tôi thấy ta quá xem thường người Nam
Tôi muốn đánh xuống phía nam
Sài Gòn là đất dễ dàng tấn công
Thành này nằm ở mé sông
Đất đai rất rộng, đồng bằng phì nhiêu
Đây là vựa lúa Nam triều
Lương thực rất nhiều dùng để nuôi quân
Từ đây sang Miên cũng gần
Ta chiếm nó trước, sau dần đánh lên.
Sau khi suy tính nhiều đêm
Pháp chia quân đội ra làm thành hai
Đại tá Fau- coun ở đây
Một ngàn lính với sáu tàu quân lương
Tướng De Genouilly giương buồm
Quân Pháp quyết mở chiến trường trong nam.
Liên quân lặng lẽ âm thầm
Hạm đội tàu đã dần dần đến nơi
Thành Gia Định sắp đến rồi
Một vùng đất rộng, biển trời mênh mông
Sau khi di duyển một vòng
Pháp vượt Côn Đảo vào trong Cần Giờ
Cửa Cần Giờ đẹp nên thơ
Rừng đước bao phủ màu xanh bạt ngàn
Xóm chài bình lặng an nhàn
Ngư dân đánh cá tinh thần hăng say
Theo tin tình báo cho hay
Tổng trấn Gia Định hiểu ngay sự tình
Ông cho điều động dân binh
Quân ta giăng xích ngang sông chặn tàu
Cắm cọc những chỗ nước sâu
Nhân dân Gia Định bắt đầu tản cư
Pháp tấn công cửa Cần Giờ
Tiêu diệt đồn nhỏ tiền tiêu dễ dàng
Chúng tháo hết xích giăng ngang
Gỡ chướng ngại vật cản đường tàu đi
Cửa sông đến lúc lâm nguy
Tàu chiến của Pháp đã di chuyển vào
Quân ta phản pháo rất lâu
Hai bên qua lại bắn nhau cả ngày
Pháp bị cầm chân tại đây
Một đêm giao chiến, cả hai chết nhiều
Quân ta chiến đấu rất liều
Khiến cho quân Pháp bị tiêu hao dần
Nhưng hoả lực Pháp mạnh hơn
Thành ra Pháp đã tấn công dễ dàng
Hữu Bình bị bắn tan hoang
Quân Việt vội vàng lùi lại tuyến sau
Gia Định bị mất tuyến đầu
Pháp cho thuyền nhỏ tiến vào dò la
Giáo sỹ chỉ điểm quân ta
Những nơi trọng yếu của ta bố phòng
Pháp di duyển sâu vào trong
Pháp đến Bến Nghé tấn công vào thành
Hai bên nổ súng giao tranh
Thần công từ phía trong thành bắn ra
Súng ta thua súng Pháp xa
Cho nên thiệt hại phía ta là nhiều
Pháp chẳng có chết bao nhiêu
Chúng cho đổ bộ và leo lên thành
Quan trấn thủ Võ Duy Ninh
Ông dẫn toàn bộ quân mình xông ra
Hai bên đánh giáp lá cà
Cuộc chiến đang lúc trên đà gay go
Quân Pháp chưa thể tiến vô
Bởi quân Việt đã ngoan cường đánh nhau
Sau nhiều giờ cùng đối đầu
Hộ đốc Gia Định rút mau khỏi thành
Thế là Pháp chiếm được thành
Pháp cho phá huỷ tanh banh kho tàng
Kho lúa bị Pháp san bằng
Dân chúng Gia Định ngỡ ngàng xót xa
Giày đinh giặc xéo quê nhà
Đúng là vận của nước ta sắp tàn
Quân Pháp chỉ có một ngàn
Thế nhưng chúng lại dễ dàng thắng nhanh
Buồn cho ông Võ Duy Ninh
Ông rút khỏi thành trong lúc lâm nguy
Sau thời gian đã rút đi
Ông cùng các tướng nghĩ suy buồn rầu
Lê Từ uất ức trong đầu
Hai ông tự sát về chầu tổ tiên
Quân ta tháo chạy đảo điên
Chiến sỹ phơi xác trận tiền rất đông
Vua hay tin rất buồn lòng
Tướng Tôn Thất Hiệp vào trong Biên Hoà
Một vạn quân được điều ra
Nhưng tướng Hiệp đã không đi cứu thành
Ông ta vẫn cứ áng binh
Cơ hội giải phóng nước mình mất đi
Pháp thiêu rụi hết thành trì
Phá sạch chẳng có thứ gì buông tha
Hãm hiếp, cướp bóc dân ta
Bắt dân đi lính Mã Tà theo Tây
Đại Nam mất kể từ đây
Trăm năm sau mới có ngày tự do
Tôn Thất Hiệp không đánh vô
Để cho quân Pháp tự do hoành hành
Nguyễn Tri Phương về kinh thành
Ông nhận chức vụ tổng binh xong vào
Quân ta đắp luỹ đào hào
Bao vây quân Pháp, đánh lâu và dài
Luỹ Chí Hoà thành pháo đài
Súng ống, đạn dược từ ngoài Huế vô
Sau nhiều trận đánh thăm dò
Quân Pháp quyết định đánh vô Chí Hoà
Tri Phương cùng lính xông pha
Em trai ông đã hiến dâng thân mình
Nguyễn Duy vì nước hy sinh
Tri Phương cũng bị đầy mình vết thương
Chí Hoà tan nát thê lương
Quân Việt phơi xác đầy đường, đầy sông
Pháp cứ liên tục tấn công
Nguyễn Tri Phương biết khó lòng đánh lâu
Ông đành lùi lại tuyến sau
Triều đình trách tội, giáng mau chức liền
Nam triều thất bại liên miên
Pháp đã uy hiếp bắt ta hoà đàm
Pháp đòi ba tỉnh đông nam
Ta đã đồng ý và làm theo ngay
“ Tan chợ vì tiếng súng Tây
Đồng Nai, Gia Định khói bay mịt mù
Bến Nghé ảm đạm âm u
Nỗi nhục mất nước nghìn thu lưu truyền”.
Tác giả Nguyễn Duy Sắc 2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét