Bớt mơ bớt mộng sẽ bớt đau
Mơ nhiều cũng chẳng được gì đâu
Mơ cao xa quá rồi làm bậy
Ảo tưởng khiến đời cứ lún sâu
Kệ cái dòng đời kia đưa đẩy
Đức năng không thắng số an bày
Vô phúc thì đành là như thế
Cào cấu làm chi thêm đắng cay
Ăn được của người ta cái kẹo
Rồi đây lãi suất cả một thùng
Không ai cho không gì tất cả
Quan trọng là mình có dám vay
Vay rồi phải trả không được quỵt
Không trả hôm nay thì hôm sau
Nếu ta không trả thì mãi khổ
Cả một cuộc đời chẳng ra gì
Đời ta không trả, con cháu trả
Cái luật trả vay rất vô hình
Nghĩa tình là nợ không thể trả
Chỉ biết mang ơn suốt một đời.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét