Mưa to nước ngập lòng đường
Nhiều xe chết máy nằm luôn chình ình
Lâu lâu sấm nổ phát kinh
Rác dơ theo nước lình bình khắp nơi
Ta đi bì bõm một hồi
Áo quần ướt sũng, mùi hôi khắp người
Tưởng chừng mưa chút xíu ngưng
Ai dè nước đổ hãi hùng quá ghê
Mưa vầy chắc khỏi đi về
Dầm mưa là bịnh nhiễm vô khổ đời
Bỗng dưng có tiếng ai mời
Rằng bún riêu nóng anh ơi ghé vào
Ta tìm coi thử xem sao
Tiếng rao nó ở chỗ nào quanh đây
Thì ra hàng bún chỗ này
Kế ngay bên cạnh gốc cây phượng hồng
Chủ là cô gái da ngăm
Chừng ba mươi tuổi vẫn còn độc thân
Nhà trong Cư Xá Đô Thành
Bún riêu từng bán lâu năm lắm rồi
Mưa to, gió lạnh, người hôi
Nước lèo món bún dậy mùi thơm lên
Khiến cho cái bụng nó thèm
Ghé vào ăn thử để xem thế nào
Em rằng anh tính ăn sao
Riêu cua, chả, ốc, giò, tàu hũ không
To to bốn chục ngàn đồng
Thịt, cua, giò, huyết đủ không thiếu gì
Ta rằng cho bún không đi
Nước lèo với huyết vậy thì bao nhiêu
Bữa nay không có tiền nhiều
Em cho tô bún chỉ nhiêu đủ rồi
Em rằng anh cứ nói chơi
Một tô to tướng có lời là bao
Nhìn anh da dẻ hồng hào
Tướng người cao ráo bảnh bao quá chừng
Sao mà lại gọi bún không
Hay là anh tính thử lòng em chăng
Một tô có bốn chục ngàn
Em cho đầy đủ anh ăn đã nè
Trong lòng ta cảm thấy quê
Nhưng giờ mưa lớn khó về, nhà xa
Thôi đành liều nói rằng là
Thôi, em nói vậy thành ra anh chiều
Em làm một bát bún riêu
Cua, giò, chả quế thật nhiều cho anh
Bỏ thêm một ít đầu hành
Chụn rau với giá nhanh nhanh, đói rồi
Em nhìn vào bản mặt tôi
Tự nhiên em cứ cười cười rất duyên
Nghĩ mình không có đủ tiền
Ăn xong không biết có yên để về
Đúng là tô bún thiệt mê
Cục giò chà bá, một dề chả cua
Đói nên ta cứ ăn bừa
Khách ngồi gần đó họ đưa mắt nhìn
Họ cười như thể coi khinh
Ta thì mặc kệ chuyện mình mình lo
Mưa gì mà cả hàng giờ
Kẹt xe ing ỏi, người ta la rùm
Nước sình tung tóe tùm lum
Hàng dài xe cộ dính chùm đúng im
Ăn xong tô bún no liền
Tinh thần phấn chấn hẳn lên tức thì
Bây giờ không thể bỏ đi
Loay hoay chưa biết làm gì cho êm
Bàn bên họ đã tính tiền
Vợ chồng con cái đứng lên ra về
Ta ngồi nhìn phố kẹt xe
Làm như mình cũng chưa về vì mưa
Bỗng nhiên gió thổi ngã dù
Ta ra dựng lại, em đưa mắt nhìn
Nhìn xong, em lại cười duyên
Da ngăm, má lún đồng tiền rất xinh
Lòng ta lo việc thiếu thiền
Cho nên giả bộ ngồi yên nhìn trời
Gió bay lá phượng tả tơi
Một bà vé số đến mời ta mua
Nhớ mình còn vé chưa dò
Thế là mình lấy ra so xem nào
Đúng là hồng phúc trời cao
Tự nhiên nó trúng số đầu hai con
Vậy là có một trăm ngàn
Ta mua hai vé Long An giúp bà
Có tiền ta dạn hẳn ra
Rằng riêu em nấu thiệt là ngon ghê
Bữa nay mưa gió dầm dề
Tự nhiên ăn bún lại mê người làm
Em rằng hồi nãy anh than
Sao giờ ăn nói có phần tự tin
Hay vừa trúng số có tiền
Thành ra mới nói luyên thuyên thế này
Tính tiền rồi biến đi ngay
Đúng là cái thứ mặt dày gì đâu
Trời mưa mà cứ làu bàu
Chỗ người ta bán hơi đâu tiếp hoài.
Ta nghe muốn nổ lỗ tai
Mặt quê một cục xong rồi nhìn mưa
Trả tiền tô bún vừa giờ
Ta đi lủi thủi dầm mưa về nhà.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét