Đầu xuân ngồi trước cổng chùa
Vô tình trông thấy người xưa đi vào
Trong tim nó lại nôn nao
Nhưng mình như vậy làm sao gặp người
Cho nên đành tránh mặt thôi
Ai ngờ em lại là người từ bi
Ta đành cúi mặt lầm lỳ
Cố lấy mái tóc che đi đôi phần
Từ xa em bước đến gần
Tay cầm tiền lẻ xong em bào rằng
Anh đi đâu suốt bao năm
Bây giờ sao lại phải làm ăn xin
Em từng cho rất nhiều tiền
Hy vọng anh sẽ dựng lên cơ đồ
Anh ôm ấp những giấc mơ
Em nghe còn nhớ chưa hề có quên
Ta rằng xin lỗi làm phiền
Chẳng hay mình đã từng quen lúc nào
Tôi đây có biết cô đâu
Chắc là nhầm lẫn người nào đó thôi
Em rằng thật đúng anh rồi
Cũng cái giọng nói, dáng người này đây
Tại sao tình cảnh thế này
Anh làm gì vậy sao mà trốn em
Em nào có bắt trả tiền
Chỉ mong anh được bình yên thôi mà
Họ giàu cứ kệ người ta
Anh đua đòi quá bây giờ trắng tay
Em mong, em nhớ từng ngày
Thế mà anh lại vô tình vậy sao
Ta rằng cô nói thế nào
Thôi đừng có nói tào lao bực mình
Cho tiền còn nói linh tinh
Ai nào từng đã có tình với ai
Thôi cô đừng nói dông dài
Công an họ đến là tôi rất phiền
Xin cô hãy để tôi yên
Cảm ơn cô đã cho tiền giúp tôi
Em rằng đúng thật anh rồi
Anh đừng có nói những lời đắng cay
Tình mình bao tháng năm dài
Những ngày xưa ấy chưa phai nhạt mà
Về đi em sẽ bỏ qua
Quên đi tất cả chỉ cần có anh
Duyên ta dù có không thành
Nhưng em không muốn nhìn anh thế này
Nghe em đi khỏi nơi đây
Em đưa anh số tiền này cầm đi
Anh mau đứng dậy rồi về
Ngày mai đến chỗ công ty em làm
Em xin cho một cái chân
Giữ xe, bảo vệ anh làm kiếm ăn
Ta nghe mà tái tê lòng
Nhưng mà mặc cảm nên không nhận lời
Ta rằng cô bớt bớt thôi
Cô đừng thương hại thân tôi làm gì
Xin cô hãy biến giùm đi
Đúng là gặp cái thứ gì đâu không
Ta bèn giả bộ lạnh lùng
Đi luôn một mạch mà không thèm nhìn
Em thì vẫn đứng lặng im
Rưng rưng nước mắt cứ nhìn về ta
Đột nhiên em đứng khóc òa
Chạy theo ôm chặt lấy ta vào lòng
Em rằng anh nhớ em không
Tại sao anh lại đành lòng bỏ em
Bây giờ em đã có tiền
Không lo gì nữa có em đây rồi
Ta rằng cô hãy tha tôi
Phận tôi đã thế này rồi bỏ đi
Ta không có nợ nần gì
Cô ơi cô hãy về đi xin mà
Em rằng duyên nợ đôi ta
Tại sao nó lại thành ra thế này
Trời ơi! Ai có nào hay
Anh ơi anh hãy đi về với em
Ta rằng tôi phận nghèo hèn
Chưa từng gặp gỡ hay quen biết gì
Làm ơn hãy để tôi đi
Người ta đang đứng nhìn kìa rất đông
Cảm ơn cô đã có lòng
Cả đời tôi chẳng quên công ơn này
Nói xong ta chạy đi ngay
Để người ở lại đứng ngây ngất buồn
Đôi dòng nước mắt ta tuôn
Nén lòng nhìn dáng người thương xa dần.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét