Nhà bên bán miếng đất thừa
Nhiều năm rồi chẳng ai mua nên buồn
Ra vào họ thở than luôn
Rằng nghèo tính bán kiếm đường mưu sinh
Khu này ao vũng, đất sình
Mả mồ lảng vảng vong linh đêm về
Nhiều người xem đất đều chê
Họ cho rằng chẳng mua về làm chi
Em Hồng quê ở Thanh Trì
Thuê nhà gần đó, hay đi qua nhìn
Một hôm em đến dọ tin
Biết rằng đất bán, em liền định mua
Em nhìn khu đất nhiều giờ
Tính lui, tính tới rồi mơ làm giàu
Em sang ta hỏi một câu
Rằng anh có biết người nào chủ không
Ta rằng em nếu có lòng
Chủ đang ở cách mấy căn kia kìa
Em qua đó hỏi thử đi
Tình hình giá cả rồi thì hãy mua
Đất cần đầy đủ giấy tờ
Giấy tay thì chớ có mua làm gì
Nhà kia họ muốn bán đi
Theo như anh biết chắc thì dễ mua
Hồng rằng đất vậy là vừa
Em đang bán phở nên mua làm quầy
Em đi dạo hết quanh đây
Loanh quanh chỉ có chỗ này tốt thôi
Ta rằng em quyết thế rồi
Hãy sang mà hỏi thử coi xem nào
Anh đây không biết gì đâu
Mong em có chí làm giàu thành công
Vậy là quán phở em Hồng
Sau hơn ba tháng thi công hoàn thành
Không ngờ em ấy thiệt nhanh
Một khu đất trống đã thành quán ăn
Đúng là Hồng rất chuyên cần
Thức khuya, dậy sớm một thân bán hàng
Phở em nấu khá là ngon
Xung quanh lối xóm họ toàn ngợi khen
Ngửi mùi hương phở ta thèm
Mấy lần cũng muốn thử xem thế nào
Không tiền biết tính làm sao
Nên ta cứ mãi ra vào nhìn em
Hình như Hồng biết ta thèm
Một hôm Hồng nói rằng em cần người
Chả là rửa bát phụ thôi
Anh coi nếu rảnh tìm người giúp em
Nửa ngày, giá một trăm ngàn
Sáng, trưa có phở bao ăn đủ đầy
Vừa nghe em nói tới đây
Ta rằng nếu vậy chuyện này để anh
Hồng rằng em nói thật tình
Chứ không đùa giỡn linh tinh làm gì
Anh quen ai giới thiệu đi
Đừng đùa em nhé thế thì không vui
Ta nghe Hồng nói một hồi
Rằng anh nói thật chứ chơi hồi nào
Anh làm rửa bát từ lâu
Việc này quen lắm, bắt đầu luôn đi
Hồng nhìn ta mới cười khì
Nếu anh nói vậy thì đi sang liền
Ta nghe sướng cả người lên
Rằng em tốt quá thật tình cảm ơn
Mỗi ngày ở cạnh em Hồng
Tâm hồn ta cứ lâng lâng yêu đời
Sáng, trưa phở có tận nơi
Cuối tuần tiền có trong người vài trăm
Thấy Hồng vất vả nhọc nhằn
Khiến ta cũng muốn quan tâm đến nàng
Một người con gái đảm đang
Chịu thương, chịu khó, dịu dàng, nết na
Một hôm em ghé sang nhà
Em đem xí quách cho ta một nồi
Hồng rằng ngon lắm anh ơi
Hai ta uống rượu và ngồi ngắm trăng
Nghe xong, ta thổn thức lòng
Lời rằng em thích ngắm trăng thật à
Từ nay nếu rảnh em qua
Tụi mình cùng với trăng già tỉ tê
Hồng tuôn nước mắt dầm dề
Rằng đời em khổ, xa quê lâu rồi
Nhiều năm phiêu dạt khắp nơi
Kiếm tiền quần quật, nửa đời cô đơn
Nhiều đêm giấc ngủ chập chờn
Lòng em lại nhớ quê hương vô cùng
Hai ta có nỗi niềm chung
Ngụ cư đất khách tìm đường mưu sinh
Biết anh cũng có cảm tình
Nhưng anh lại sợ em khinh anh nghèo
Anh này ta hãy cứ yêu
Đời vô thường lắm nghĩ nhiều làm chi
Ta nghe chưa hiểu chuyện gì
Lời rằng em nói năng chi lạ kỳ
Hai ta nào ý tình chi
Chắc em đang có chuyện gì phải không
Hồng nhìn ra phía bờ sông
Rằng em nào có nỗi lòng gì đâu
Nhiều đêm suy nghĩ trong đầu
Thương anh cô quạnh đêm thâu một mình
Phận em bèo nước lênh đênh
Chưa từng nếm vị ái tình nhân gian
Gian lao vượt cảnh cơ hàn
Cho nên duyên nợ dở dang đến giờ
Anh thường len lén nhìn qua
Nên em bạo dạn sang nhà bữa nay
Ta rằng về vấn đề này
Em nên nghĩ kỹ kẻo mai đây buồn
Mến nhau chưa chắc yêu thương
Chẳng qua cảm xúc bình thường mà thôi
Thấy em chăm chỉ hơn người
Anh đây mến phục vậy thôi em à
Hồng rằng anh gạt người ta
Có thì nói có đừng mà giấu em
Em đây không có thiếu tiền
Chỉ cần anh ở bên em được rồi
Bây giờ có sẵn cơ ngơi
Em không thách đố hay đòi hỏi chi
Hay anh còn uẩn khúc gì
Nói cho em biết cần chi ngại ngùng
Hồng nhìn ta cứ rưng rưng
Mắt thâm, má hóp lộ từng nếp nhăn
Nụ cười gượng nét nhọc nhằn
Đôi tay chai sạn, da hằn sẹo thô
Ta rằng tình cảm xưa giờ
Chỉ là cảm mến chứ chưa có tình
Mong em đừng hiểu lầm anh
Mong sao ta sẽ trở thành tri âm
Trời khuya một trận mưa dầm
Nhà tôn vách gỗ tình dâng lên tình
Hai người xa lạ phiêu linh
Nhìn nhau tự ngẫm đời mình đắng cay.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét