Người ta mèo mả, gà đồng
Họ còn thành vợ thành chồng với nhau
Đôi mình trí thức, học cao
Thế mà lại chẳng khác nào vô duyên
Người ta nghèo khó bạc tiền
Đơn sơ lễ cưới lên duyên vợ chồng
Đôi ta lễ giáo gia phong
Lại mơ một chén rượu hồng bao xuân
Hay là mình chẳng nợ nần
Cho nên không thể nên duyên vợ chồng
Phải chăng mình giỏi mình ngông
Sỹ diện to quá khiến lòng tự cao
Bây giờ trách móc lẫn nhau
Tại , là, do, bởi, từ đầu đừng quen
Em về ôm khổ đời em
Anh về ôm nỗi nhớ em cả đời.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét