Chúng mình biết mặt biết nhà
Ở chung thành phố lại xa muôn trùng
Từng mơ về mái nhà chung
Nhưng tình đứt đoạn giữa chừng đành buông
Tình đau là bởi tình buồn
Tình chia ly bởi yêu thương cạn dần
Hết rồi giấc mộng tình thân
Ta thành xa lạ chẳng cần tìm nhau
Còn chăng cái nghĩa về sau
Còn chăng ký ức thuở nào yêu đương
Còn đây bao những đêm trường
Còn đây hoài niệm vấn vương tháng ngày
Tiếc hoài một phút đắm say
Cho lòng ray rứt đắng cay vô bờ
Tình xưa bồng bột mộng mơ
Để bao luyến tiếc đến giờ trong ta
Nào đâu tình chẳng đậm đà
Phải chăng do bởi đôi ta yêu lầm
Nghi ngờ dẫn đến vô tâm
Vô tâm khiến đã hiểu lầm lẫn nhau
Thôi đành cứ vậy mà đau
Thôi đành chấp nhận xa nhau nghìn trùng
Chắc mình khó có điểm chung
Còn thương đừng trách và đừng hận nhau.
Duy Sắc 2017
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét