Dọc đường quận tám bờ sông
Rác nhiều thành đống chồng chồng lên nhau
Một bên là phố nhà giàu
Một bên nhà gỗ cạnh nhau nối dài
Trên sông lắm rác lọ, chai
Bụi đời đi lụm ngày ngày rất đông
Nhất là những lúc nước ròng
Họ đi gắp bịch ni lon dưới sình
Cũng vì cuộc sống mưu sinh
Người ta mặc kệ nước sình nó hôi
Miễn sao bán được tiền rồi
Chiều chiều tụ tập ăn chơi rượu chè
Có người chuyên sống trên ghe
Có người ngủ ở bờ hè miếu hoang
Có người trú tại gốc bàng
Có người ở chỗ nhà hoang không người
Bụi đời chỉ vậy mà thôi
Nhưng ai cũng có cuộc đời riêng tư
Người từng anh chị giang hồ
Người từng phá sản sa cơ ra đường
Đời mà chuyện ấy bình thường
Nào ai biết trước về tương lai mình
Mặc dù họ bị đời khinh
Nhưng người ta vẫn có tình với nhau
Lấy câu nhân nghĩa làm đầu
Sẻ chia đùm bọc cùng nhau kiếm tiền
Bần hèn họ chẳng cần tin
Miễn vui cuộc sống của mình hôm nay
Vẻ ngoài bợm trợn mặt mày
Tính tình ngổ ngáo ba gai chán đời
Liều nên là rất chịu chơi
Ai mà xúc phạm vài lời là nguy
Tuy nhiên họ chẳng có gì
Luôn luôn mặc cảm và đi cúi đầu
Biết mình đang ở đáy sâu
Nên dùng chén rượu giải sầu đêm đêm.
Những hôm trăng sáng êm đềm
Bụi đời tụ tập thâu đêm cười đùa
Hát hò nhậu nhẹt say sưa
Ngân nga vọng cổ nhớ mùa dư âm.
Duy Sắc 2003
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét