Đêm đêm nghe tiếng muôn trùng
Âm thanh cảm giác hãi hùng làm sao
Hình như nó ở cõi nào
Như là nó ở trên cao vọng về
Tiếng sao rùng rợn thấy ghê
Âm trầm, âm đục nặng nề làm sao
Lâu lâu có vẻ thét gào
Thình lình lại hát ngêu ngao cái gì
Ai nào hãy nói luôn đi
Tại sao cứ mãi thầm thì khó nghe
Tiếng gì mà cứ lè nhè
Giống như con muỗi vo ve thế này
Bất ngờ có một bàn tay
Ta nhìn không rõ tay này từ đâu
Một hồi lại có cái đầu
Nó đang lẩm bẩm mấy câu than phiền
Ta rằng xin để tôi yên
Nhà tôi không có bạc tiền gì đâu
Hãy đi tìm chỗ người giàu
Ở đây chỉ có khổ đau, thất tình
Một hồi mọi thứ lặng thinh
Ta nằm im lặng thấy mình bay bay
Đi lên một cõi trời mây
Một luồng ánh sáng phủ đầy thân ta
Trên cao ta ngó xuống nhà
Ta nhìn mới biết là ta xuất hồn
Lang thang giữa chốn hư không
Ta luôn cảm giác bềnh bồng lâng lâng
Ngao du qua rất nhiều tầng
Ta đi cùng với sao trăng rất nhiều
Lang thang vào cõi phiêu diêu
Ta nhìn thấy được rất nhiều người ta
Ta rằng ta muốn về nhà
Nhưng người ta rủ nên ta la cà
Ngao du cùng với người ta
Người ta nói cõi ta bà là đây
Ta nghe say xẩm mặt mày
Rằng ta tự hỏi nơi đây chốn nào
Bao la thăm thẳm trời sao
Những tia ánh sáng bay vào thân ta
Ta buồn ta định về nhà
Nhưng ta không khiến được ta lúc này
Cho nên ta mãi cứ bay
Mà ta chẳng hiểu chuyện này là sao
Ta nghe có tiếng ồn ào
Hình như có tiếng lao xao của người
Ta nhìn quan sát ngược xuôi
Thì ra là tiếng rao người bán đêm
Vậy là ta lấy cái mền
Trùm mình kín mít cả đêm nghi ngờ
Nghi rằng có phải mình mơ
Tại sao mình lại vật vờ bay bay
Nghi ngờ chính cuộc đời này
Nghi ngờ thế giới ở ngay bên mình
Nghi ngờ về cõi tâm linh
Nghi ngờ thế giới vô hình quanh ta
Ta nằm nhìn cái trần nhà
Mở xem điện thoại thì ta giật mình
Hóa ra ta bị thần kinh
Một tờ bệnh án chụp hình còn đây
Ta nhìn chưa hiểu chuyện này
Cái tờ bệnh án ở đây là gì
Sao mà lại lạ quá đi
Hay ta đã bị bệnh gì rồi sao
Lại thêm có một tiếng gào
Ta nghe ai khóc ở đâu gần mình
Ta bèn giả bộ làm thinh
Hóa ra tiếng đó do mình nghĩ ra
Ta đi lui tới trong nhà
Ta ngồi uống nước xong ta lại nằm
Lăn qua lăn lại mấy lăn
Ta cầm thiện thoại xong nằm ngủ luôn.
Sáng ra tỉnh giấc ta buồn
Ta đi ra quán ngồi buôn chuyện đời
Tinh thần nó bỗng thảnh thơi
Ta nhìn đường phố, nhìn người lại qua
Trông ta ăn mặc xề xòa
Bạn bè mới hỏi đêm qua mơ gì
Sao mà phờ phạc quá đi
Chắc là bồ bỏ chứ gì khai mau
Ta rằng nào có bồ đâu
Chẳng qua bị bệnh nên đầu nó đau
Mình nghèo ai dám thương nào
Ngày mai chưa biết ra sao nữa nè
Ta nhìn theo lối bánh xe
Tự nhiên sực nhớ nghĩ về người xưa
Xa nhau đã biết bao mùa
Lâu rồi không biết ai đưa đón người
Nghĩ xong ta tự bảo thôi !
Ngày xưa quá khứ qua rồi cho qua
Về nhà ta lại khóc òa
Khóc vì ta nhớ người ta vô cùng.
Duy Sac 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét