Hình như đang tiết mùa thu
Sài Gòn xuất hiện trăng từ hôm qua
Màu trăng có chút nhạt nhòa
Cho nên Nguyệt Quế nở hoa muộn màng
Đêm nay có thật thu sang
Mà sao mây, gió dịu dàng nhởn nhơ
Sài Gòn thu tự bao giờ
Hay do ta nghĩ vu vơ quá nhiều
Trăng buồn gieo sự cô liêu
Nhưng mang một nét yêu kiều làm sao
Ánh trăng dìu dịu ngọt ngào
Như tình em đã từng trao một thời
Hiên nhà có lá vàng rơi
Đóa hoa Nguyệt Quế rụng rời dưới trăng
Tiếc hoa mới nở lại tàn
Tự nhiên ta nhớ ánh trăng hôm nào
Tình xưa đẹp biết làm sao
Những lời em nói ngọt ngào thiết tha
Nụ hôn quấn quýt đậm đà
Mùi hương trên tóc cho ta mơ màng
Bây giờ duyên phận dở dang
Hai người hai ngả bẽ bàng nhớ nhung
Chắc là không thể trùng phùng
Bao nhiêu nguyện ước thủy chung bằng thừa
Trăng này cũng giống trăng xưa
Nhưng không có bóng người xưa nữa rồi
Tình như một đóa hoa rơi
Ta còn ta với cuộc đời cô đơn
Hoang liêu giấc mộng chập chờn
Trăng dù có đẹp chẳng hơn nỗi buồn
Chỉ là một ánh trăng suông
Nhưng sao nó lại khơi nguồn khổ đau
Trăng đem ta đến cõi sầu
Trăng mang ký ức từ lâu trở về
Trăng làm ta dạ tái tê
Trăng khơi cảm giác tràn trề nhớ em
Trăng tuy là sáng hơn đèn
Nhưng trăng cao quá như em xa rồi
Trăng xưa tình đã lên khơi
Trăng nay lặng lẽ bên đời cùng ta.
Tác giả: Duy Sắc 2016
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét