Tác giả: Nguyễn Duy SẮc 2018
Anh buồn cũng chỉ một mình
Em buồn còn có gia đình của em
Đời này anh chẳng có em
Bây giờ anh có cần thèm muốn chi
Công danh cũng nghĩa lý gì
Tiền nhiều cũng để đem đi cúng chùa
Một thân lang bạt sớm trưa
Mặc đời nó muốn đẩy đưa thế nào
Tình xưa càng nghĩ càng đau
Nhưng không quên được tại sao lạ kỳ
Hai ta có nợ nần chi
Mà sao trời bắt phải là gặp nhau
Tình mình có lỗi gì đâu
Người ta lại cứ nói vào nói ra
Anh buồn nên phải lánh xa
Em buồn em nghĩ anh là lừa em
Anh không dám gặp mặt em
Bởi nhà em cấm anh quen em rồi
Thành ra anh chỉ than trời
Anh mang tiếng xấu với người anh thương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét