Một đống sắt to lù lù
Một thời gây những oán thù tóc tang
Nòng súng thép nay đã han
Thùng xăng bị thủng cũng đang mục dần
Rêu mốc đang bám toàn thân
Bánh xích dần dần long hết cả ra
Tháp pháo làm tổ cho gà
Mãnh hổ giờ là cái xác trơ xương
Nằm bên cạnh cái đường mương
Trâu bò vẫn thường qua lại vui chơi
Dây leo quấn khắp mọi nơi
Chiến xa đã chẳng còn thời oai phong
Không còn cảnh đạn đỏ nòng
Không còn tiếng rú trên đồng kiêu căng
Không còn chiến trận hung hăng
Không còn những lúc băng băng công đồn
Một đống sắt vụn vô hồn
Quẩn quanh có lắm oan hồn chưa tan
Bóng ai lảng vảng than van
Kể về những xóm những làng tan hoang
Kể về tiếng súng đì đoàng
Kể về những trận kinh hoàng xa xưa
Kể về đạn bắn như mưa
Xác người đầy những ruộng dưa, ruộng cà
Xe tăng hung hãn càn qua
Tình yêu tan vỡ khóc oà chia ly
Oan hồn ấm ức chưa đi
Nên cứ ở lỳ bên xác xe tăng
Đêm về yên lặng vầng trăng
Bao tiếng thù hằn tan biến trong sương
Hồn sao còn cứ vấn vương
Chưa chịu lên đường siêu thoát đi thôi
Tác giả: Nguyễn Duy Sac 2013
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét