Nửa đêm ta tỉnh giấc
Chỉ thấy là màn đêm
Xung quanh đều trống trải
Tim cứ mãi bồi hồi
Hơn nửa đời phiêu bạt
Tay không vẫn tay không
Chữ tình còn vương vấn
Ray rứt buồn không nguôi
Phải chăng là số phận
Hay tại mình đa đoan
Miên man trong ảo tưởng
Nên hạnh phúc vụt bay
Tiếng đàn như mưa bão
Cuồng phong ở khắp nơi
Nỗi buồn đau ly biệt
Nước mắt những đêm dài
Chỉ duy nhất mình em
Xóa đi nỗi cô đơn
Anh vẫn luôn chờ đợi
Ngày em về bên anh
Rồi đây em sẽ hiểu
Chỉ vì anh thương em
Mà anh đã đánh đổi
Cả hạnh phúc đời mình
Anh nào đâu khờ dại
Em cũng hiểu anh mà
Nhưng vì em tất cả
Đúng là anh quá ngu.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét