Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Em đừng trách
sao anh ghiền face book
Bởi vì anh sống ảo
đã thành quen
Anh đã vào face book
từ lúc chưa quen em
Anh từng có hơn năm mươi tài khoản
Nghề của anh là lang thang trên mạng
Anh săn tìm những cách kiếm tiền
Mà anh kiếm mười ba năm thì phải
Đến hôm nay số nợ cứ tăng lên
Tiền không ra
nhưng lại mắc bệnh ghiền
Ghiền đếm những cái like của bạn
Ôi face book
thật là không giới hạn
Ta đi đâu cũng thấy bạn bè
Những người bạn
ta chưa hề tiếp xúc
Chỉ gặp nhau
bằng một cái nút like
Ở ngoài đời
chẳng biết họ là ai
Đôi khi lại
toàn những ông hàng xóm
Hay là chị bán chè đầu ngõ
Cô bán xôi bên cổng trước mái trường
Anh xe ôm hay đứng ở góc đường
Cô gái gọi mà anh chưa hề gọi
Thằng bạn cũ anh thiếu tiền chưa trả
Mấy đứa nhóc đầu vẫn còn ba vá
Người thầy anh
Cô giáo cũ anh
Ôi face book nó thật là kinh
Nó là một xã hội
Ở trong lòng xã hội
Là một nơi tụ hội lắm nỗi niềm
Đã vào đây chắc chẳng có ai điên
Họ khôn lắm và kiếm tiền rất giỏi
Bao nhiêu năm anh cố công học hỏi
Thế mà nay toàn cứ thấy nợ đòi
Anh thế thôi
Anh chỉ thế thôi
Anh là một kẻ bị ghiền face book
Sac2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét