Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005
Không tên,
đó là một mùa hè kỳ lạ
Sài Gòn nhiều hoa dầu bay quá
Những con phố ngoằn ngoèo,
gạch đá nóng ran
Anh ngồi bên bến Bạch Đằng
Anh đi lòng vòng quanh những khẩu thần công hoen rỉ
Mùi tanh của sắt thép
Mùi nồng nặc bẩn thỉu của nước sông
Tiếng búa đập chan chát
Những âm thanh lạch cạch
Xác những con tàu bệnh hoạn của hãng Ba Son
Những hình ảnh,
âm thanh đó đã khiến anh căng thẳng
Tâm hồn anh nhức nhối
Đầu nặng nề chẳng khác nào bị đè bởi trăm cục tạ
Thế đó em à
Anh thèm hơi gió mát của bờ sông
Một vài hạt mưa rào cho ướt mặt
Nóng quá
Em ơi
Không tên,
Mùa hè gì kỳ lạ
Hoa phượng bay tàn tạ
Nắng thiêu đốt phận người
Anh nhìn sông,
anh cười
Nụ cười không ai hiểu
Em
À mà thôi
Chắc em không còn nhớ nữa
Em nhớ làm gì nhỉ
Một kẻ bị thần kinh
Đúng không?
Chiều hè thật buồn em ạ
Anh bước mà không hiểu đã đi đâu
Trước mặt là dòng sông sâu
Sau lưng là khóm nhà cao vô tình
Em bỏ anh lại một mình
Em ơi anh nhớ mối tình chúng ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét