Lao xao gió thổi rì rào
Sông Sài Gòn có ánh sao giữa dòng
Sà Lan xuôi nước thong dong
Thuyền rời bến cảng nặng lòng khơi xa
Gió len qua những nóc nhà
Vi vu như những khúc ca mùa hè
Đêm nay râm rả tiếng ve
Bôn ba ai đó đang về đường xa
Nhà Rồng tàu rọi đèn pha
Dơi bay lảng vảng bến phà Thủ Thiêm
Ai đang ray rứt nỗi niềm
Ai đang thơ thẩn như chiêm nghiệm gì
Gió nào thổi lá bay đi
Gió nào như tiếng thầm thì bên tai
Gió nào như tiếng thở dài
Gió nào như tiếng khóc ai buồn tình
Gió lay một nụ hoa xinh
Gió va vào nhịp tim mình đang yêu
Gió vương mái tóc yêu kiều
Gió mơn man dáng mỹ miều của em
Gió ru tình khúc êm đềm
Gió đưa tin báo rằng em sẽ về
Gió se hơi lạnh tái tê
Gió luồn trong những não nề đắng cay
Gió vùi dập những cơn say
Gió cuồn cuộn thổi cuồng quay tâm hồn
Gió khơi lên nỗi bồn chồn
Gió lùa cát bụi lên không mịt mù
Đêm nay trời tối âm u
Hè sang thành phố ù ù chuyển mưa
Gió bay phần phật ngọn dừa
Trên sông gió thổi sóng đưa phận bèo
Sài Gòn đêm lạnh vắng teo
Ngoài đường vắng vẻ lèo tèo người đi
Gió vang tiếng mõ rao mì
Một cơn mưa đến trôi đi đêm dài
Gió còn thổn thức chờ ai
Tại sao dai dẳng thổi hoài nỗi đau
Gió vang những tiếng còi tàu
Gió còn gì nữa mà sao bão bùng.
Duy Sắc 2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét