Thứ Hai, 6 tháng 7, 2026

MƯA XUÂN THÁI BÌNH

 Tác giả: Nguyễn Duy Sắc


Mưa xuân bay những nụ xoan

Thuyền nan lạch cạch, nhặt khoan mái chèo

Chợ phiên khách vắng lèo tèo

Bà tôi bán gánh trầu nghèo buồn tênh


Ao đình bèo nổi lênh đênh

Nóc đình nếp ngói đã vênh đi nhiều

Cột đình gỗ mục dần xiêu

Trống đình im bặt đăm chiêu nghĩ gì


Hội làng chẳng mấy người đi

Chiếu chèo, đào, kép rù rì nỗi lo

Trâu già thèm rạ buồn so

Nghé con đói sữa nằm co trong chuồng


Chùa xa vẳng mấy tiếng chuông

Trong lời kinh có lắm luồng tư duy

Khiến người nghe phải nghĩ suy

Tâm tư rối trước an nguy dòng đời


Kinh này nhân quả ba đời

Kinh kia đạo hiếu người ơi thấm nhuần

Kinh về kiếp sống trầm luân

Kinh bàn người phải biết tuân đạo trời


Mưa xuân rả rích cứ rơi

Đường trơn, đất lội, màn trời âm u

Mây vần vũ, gió mịt mù

Trẻ con nhớ mẹ hu hu khóc ròng


Vợ chờ chồng trước cửa mong

Mấy thằng đánh dậm đang chòng gái tơ

Ao tù váng nổi lờ đờ

Cá đớp không khí vật vờ cứ trôi


Thật buồn quá, xuân quê tôi

Thanh niên họ đã đâu rồi hết trơn

Người già cả rất neo đơn

Nhà nhà không tiếng dỗi hờn cãi nhau


Vắng tanh từ trước ra sau

Tết nhất không thấy sắc màu đoàn viên

Chắc do cơm áo gạo tiền

Người trẻ đi khắp mọi miền mưu sinh


Xuân về hay bất thình lình

Nên họ chưa kịp hành trình hồi hương

Mình tôi đi rộng một đường

Lúa chào bằng những mùi hương ngọt ngào


Thỉnh thoảng có dáng hoa đào

Vài nhà khá giả họ chào xã giao

Tình quê còn mãi dạt dào

Người quê còn thắm thiết bao nghĩa tình


Quê tôi Quỳnh Phụ Thái Bình

Tôi yêu mảnh đất mà mình được sinh

Dù thân có nhục hay vinh

Tôi luôn nhớ mãi Thái Bình thương yêu.


2004

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét