Sài Gòn xe cộ dập dồn
Ta lang thang giữa hoàng hôn nắng vàng
Dọc theo những lối hành lang
Ta cùng mây gió nhẹ nhàng hồn thơ
Chiều vang chuông chốn nhà thờ
Thánh Ca dẫn đến chốn mơ Thiên Đường
Lời kinh chan chứa tình thương
Ấm lòng lữ khách, nguôi buồn cô nhi
Tình yêu đâu đến diệu kỳ
Vô tình ta gặp em đi lễ về
Nhà em cuối hẻm đàng kia
Nhà ta cách đó chừng là mấy căn
Thì ra mình gặp mất lần
Nhưng vì nghèo quá cho nên ngại ngùng
Liệu rằng duyên có thành không
Tự nhiên thổn thức trong lòng không nguôi
Ta nhìn len lén em cười
Nét trinh nguyên ở trên môi dịu dàng
Định là kiếm chuyện hỏi han
Nhưng mẹ em đến bảo rằng tránh ra
Mình đi lủi thủi về nhà
Lấy cành hoa phượng ném ra ngoài đường
Thế là dở dở ương ương
Kể từ ngày đó ra đường lang thang.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc 2005
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét