Thơ người là cả trời thơ
Là kho chữ nghĩa, một bồ văn chương
Cao siêu ý tứ đủ đường
Nhân sinh triết lý, hàn lâm, thánh hiền
Thơ người hồn bướm mơ tiên
Liêu trai chí dị, cõi thiền phiêu diêu
Ý hay nên chẳng viết nhiều
Chỉ vài ba chữ là kêu như vàng
Thơ mình chữ nghĩa dở dang
Văn chương vụn vặt, viết toàn lôm côm
Khác gì một kẻ lắm mồm
Dốt nhưng lại cứ oang oang như rồ
Tưởng chừng mình biết làm thơ
Hóa ra là kẻ ngẫn ngờ mơ trăng
Thua lời kẹo kéo rao hàng
Không bằng con nít còn đang đánh vần
Thẫn thờ, thơ thẩn, thất thần
Ngơ ngơ, ngáo ngáo, đần đần, ngêu ngao
Ù ù, kệch kệch, ồn ào
Bi bô, bồng bột, nhao nhao, ẫm ờ
Cóc trong hang đánh vần thơ
Vần nào cũng chỉ là bờ rào thôi
Ta nhìn qua giếng thấy trời
Nhưng không dám nhảy ra chơi bên ngoài
Biết thân biết phận nhỏ nhoi
Nên ta chỉ viết thơ đời của ta
Nào đâu ảo tưởng thiên hà
Bởi vì thơ chỉ là ta với đời.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét