Thơ này viết toạc móng heo
Nghèo thì cứ viết là nghèo có sao
Mình nghèo ảnh hưởng ai nào
Tội gì che đậy, làm cao được gì
Thơ mình chẳng có sân si
Chỉ là mình viết những gì xung quanh
Để ghi lại cảnh đô thành
Quá trình thay đổi nó nhanh thế nào
Ý thơ không có gì cao
Chẳng hàn lâm, chẳng ồn ào văn chương
Chỉ là ghi chép dọc đường
Có sao viết vậy như đang chụp hình
Không lan man viết linh tinh
Đều là những việc mà mình trải qua
Thời gian rồi sẽ nhạt nhòa
Nhưng thơ lưu lại đời ta một thời
Cùng thơ ta cứ rong chơi
Kệ bao cay đắng, kệ đời gièm pha
Làm thơ cho đến lúc già
Ngồi xem để biết đời ta thế nào
Thơ là tinh tú trời cao
Ta đem thơ xuống kéo vào hồn ta
Những đêm trăng nhấp ngụm trà
Nhìn vào vũ trụ bao la ta cười.
Tác giả: Nguyễn Duy Sắc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét